Đóng hồ sơ bay xuống, ngập hết lên mặt nền. Linh hối hả, cuối người xuống nhặt lên từng xấp từng xấp một. Chợt phát hiện, một phong bì khá dày, nếu như chỉ thế thì có lẽ , không thể khiến San Linh ngạc nhiên được. Mà chính do những bức ảnh của cô gái mà Linh đã gặp trước cửa nhà Phong, rất nhiều là đằng khác.
Xấp ảnh có vẻ như đã được chụp trong suốt thời gian dài, vì chính những con số trên bức ảnh đã khẳng định cho cô biết được điều đó. Ngòai ra, trong cái vỏ bọc , còn có một phong bìa màu trắng khá lớn, nhưng hình như nó không hề được dán lại
Đấu tranh với tư tưởng được một lúc, Cô định đặc lại vì trí cũ và bước ra , xem như không có chuyện gì hết, nhưng không hiểu sau, bước chân lại nặng như thế, không tài nào nhấc lên được. Chợt hình ảnh hai người họ ban sáng lại hiện ra, lòng Linh bỗng cảm thấy nhoi nhói, khẽ tay từ từ siết chặt lại. Linh tính mách bảo, có lẽ cô nên xem phong bì đó
Đắng đo một hồi, cuối cùng San Linh cũng quyết định tiếng lại, cầm nó lên và mở ra
“ C.Á I .I.I. . C.ÁI . G.Ì T.H Ế. N.À .Y .?? ”
Kinh ngạc trước những gì đang được cầm trên tay mình, hầu hết đều là các mãnh báo đăng viết về KEY, từ hợp tác cho đến đầu tư, tất cả đều được thu thật một cách tỉ mỉ, xem một lượt qua hết những tờ đó, chợt Linh thấy vài mảnh ở phía dưới cùng
[ Ngày 26 Tháng 4 Năm 1989
Chủ Tịch Tập Đòan Spy Đột Ngột Qua Đời do một vụ tai nạn giao thông.
Ngày 30 Tháng 4 Năm 1989
KEY Chính Thức Kí Kết Với Bên ARESS được diễn ra tại
Tập Đòan KEY đang bước vào thời kì phát triển mạnh Hầu hết các tâm trung tâm ngọai lẫn nội địa đều chiếm sồ cổ phần rất cao
Ngày 04 Tháng 5 Năm 1989
Phải Chăng Cái Chết Của Chủ Tịch SPY Có Liên Quan Đến Chủ Tịch Tập Đòan KEY – Lưu Thế Khải ???
Theo nguồn thông tin cho biết, hợp đồng giữa Key và SPY đột nhiên bị hủy bỏ
Tập Đòan SPY đang lâm vào tình trạng suy yếu trầm trọng
Các khỏang nợ với các ngân hàng lên đến gần cả chục Tỉ USD
Ngày 17 Tháng 5 Năm 1989
Theo Báo Cáo Sở Y Tế Tại Bệnh Viện OUL’S & Tòa Án SUE
Cái chết của Chủ Tịch Tập Đòan SPY – Thiên Anh Võ là do tai nạn
Thông tin từ bệnh viện OUL’S cho biết trước lúc xảy ra tai nạn, nồng độ rượu trong người nạn nhân đã ở mức 70mmg/1 lít khí thở ]
Càng đọc Linh càng không tin vào mắt mình, cho đến khi tấm ảnh cuối cùng lộ diện, trong bức ảnh đó không ai khác chính là ông Lưu Thế Khải, chủ tịch Tập Đòan KEY và hai cô con gái .
Nhìn lướt qua không để í cho lắm. Cô con gái lớn không không phải !!. nếu nhìn kỹ hơn thì gương mặt của đứa con gái trạc 16 tuổi , giống i đúc người mà Linh đã gặp.
Và tòan bộ những tấm kia , tất cả đều là
của cô gái đó – Lưu Nhã Nghi
Hỏang hốt, tự dùng tay bịch vào miệng mình,
Tim Linh đập mạnh liên hồi trước bí mật mà cô phát hiện được Chợt nghe có tiếng động bên ngòai, lập tức, Linh thu gôm lại tất cả mọi thứ. Đặt đúng vào vị trí cũ, sau đó nhè nhẹ bước ra ngòai, tỏ ra gương mặt rất bình tĩnh
Cạch
“ Cô Linh , hôm nay cũng tăng ca àh .”- Một người phụ nữ cũng khác trẻ trung, bên bộ phận ngọai giao bước vào với những bài viết báo cáo trên tay, .
Cố trầm tĩnh lại, hít một hơi, Linh nở nụ cười như mọi hôm .-
“ Dạ, vì có một vài hợp đồng cần gấp , nên đành phải làm thêm giờ vậy. Ah ! Báo cáo chị cứ để đó, lát nữa em sẽ xem lại rồi giúp chị nộp luôn , qua bên phòng Marketing .”
Hớn hở với sự nhiệt tình của Linh, cô nhanh nhẹn đặt lên bàn rồi vỗ vào vai Linh, cười nói -
“ Em thật tốt bụng, lát nữa chị khao em chầu trưa .không được từ chối đấy ”
“ Hi hi hi thế thì còn gì bằng ”
“ ”
Dứt cuộc trò chuyện, cô gái đó bước ra khỏi phòng, nhịp thở trong người Linh lại một lúc tăng nhanh, hiện tại không còn tâm trí đâu mà làm những việc khác nữa đầu cô vẫn vang vãng những câu nói, những chữ víêt của bài báo, những bức ảnh mà cô đã thấy.
Nhưng không hiểu sao, dần dần Linh lại cảm thấy nhẹ người hẳn đi, không phải vì bí mật đó, mà chợt cô cảm thấy niềm hi vọng trong tim lại được nhen nhóm trở lại
Gần như , với trình độ thông minh ấy, San Linh có thể suy luận ra mọi thứ một cách nhanh chóng và dễ dàng
Đâu đó trong không gian vắng lặng của văn phòng, có một nụ cười chợt xuất hiện
Trở lại với Phong, sau nguyên một buổi học vật vả với nó lẫn hai tên kia, hắn đưa nó về như mọi hôm
Đứng trước cửa nhà nó, thói quen vẫn không hề thay đổi, cả hai lại quấn vào nhau, trao những nụ hôn mãnh liệt, cứ bấu lấy nhau như không thể xa rời dù chỉ một giấy một phút
Ôm cả người nó vào thân mình, với từng cử chỉ nhẹ nhàng, Phong âu yếm nó một cách đầy yêu thương, thắm thiết
Rồi đôi tay cũng dần buôn thả, xoa vào đầu Nghi , hắn nói với giọng ấm áp .-
“ Anh về đây hôm nay có vài chuyện nên anh không kèm em được đừng giận anh nhé .”- vuốt xuống đôi mà hồng hào của nó, Phong quay người về hướng khác , rồi buớc đi
Nhìn hắn bỏ đi , mà lòng nó chợt quặng lại. Không hiểu sao nữa, cứ mỏi lần Phong đưa tấm lưng về phía nó mà bước, chợt trong tim nó có một cảm giác sợ hãi , sợ sẽ mãi mãi không còn được chạm tay vào đó nữa
Đôi mắt nó dần đỏ ngầu lên, bắt đầu ương ướt
Hôm nay thật kì lạ ! thường thì lúc nào hắn đòi về, nó cũng nhảy đẳng đẳng lên mà hét, vậy mà lúc này lại chẳng hề có động tĩnh gì phát ra từ đằng sau hết. Bất chợt
Phong xoay người lại, ngỡ ngàng khi thấy nó vẫn đứng chình ình ngay truớc cửa, tay đưa lên dùi dụi những dòng nước mắt, khóc nhưng cũng không dám phát ra tiếng
Làm sao chịu nổi với vẻ mặt của nó bây giờ, chân chuyển hướng, hắn chạy nhào tới, dang hai tay ôm chặt lấy người con gái này lại.
Để đầu nhỏ tựa sát vào ngực mình, lòng đau nhói lên mà .-
“ Ngốc, tại sao em cứ thích làm người khác phải lo lắng thế ”-
Gịong nói ân cần , dịu dàng ấy làm nó khóc nức nở lên, vòng tay sau người Phong ghì sát lại .-
“ Không chịu, không múôn .nhất định anh phải hứa đừng rời bỏ em nhé đừng xa em .đừng bỏ rơi em có được không .hức hức .hừc ”
Từng lời từng câu nói ấy, khiên con tim hắn tan nát, bây giờ làm sao hắn có thể hình dung được chuyện gì sẽ đến với nó, khi mọi việc phơi bày làm thế nào đây hắn đã và đang giết chết một trái tim bé nhỏ :E12:
Siết chặt nó vào hơn .
Có ai có thể cho tôi biết, tôi phải làm sao đây, tôi đã yêu em mất rồi, trái tim tôi không còn của chính tôi nữa .em đã cướp nó từ lúc nào mà tôi không hề hay biết tôi đã yêu người con gái này đúng tôi đã yêu em mất rồi .>
Cả hắn và nó, vẫn cứ ôm chặt lấy nhau, nhịp tim càng lúc càng đập mạnh hơn, Xen lẫn sự nhớ nhung , yêu thương đó là nổi ám ảnh, cái cảm giác đau đớn chợt nảy lên, bám víu vào người hắn.
Một hồi lâu sau đó
Cuối cùng nó cũng chịu buôn hắn ra, và ngoan ngõan bước vào nhà. Từ lúc Nghi quay vào trỗng, bây giờ đã được gần nữa tiếng, hắn không hể chuyển động, vẫn đứng đó, nhìn lên khung cửa sổ phòng Nghi. Không biết để làm gì chỉ đơn giản hắn muốn làm như thế thôi
Tại khu chung cu
Tút Tút Tút
“ Có chuyện gì”- ( thằng nào bắt phone mà láo thế này ??)
“ Vâng thưa giám đốc, cuộc hẹn với phía bên AMI sẽ diễn ra vào chiều nay ạ !”
“ Được rồi !” ( thì ra là tên hách dịch !!)
Cạch
Đặc tay lên đầu gối của Tuấn, nhỏ nghiêng người, mắt tròn to, ngây thơ hỏi
“ Có chuyện gì vậy .”
Vuốt mái tóc của mình, rồi sau đó vòng tay vào eo Phương, cuối đầu xuống hôn lên trán nhỏ -
“ Anh có vài việc cần giải quyết, có lẽ tối nay về hơi muộn, em ngủ trước đừng đợi anh, xong việc anh về ngay ”
Gương mặt bắt đầu châu lại, buồn man mát nhỏ không nói gì, chỉ nhỏm người ra khỏi vòng tay Tuấn, vớ lấy đóng tập cất vào cặp lại khẽ đưa tay vén mái tóc đôi mắt hiện rõ nét buồn .Nhưng vốn quá hiểu tính tên này, những việc gì kinh doanh, đấu trí ấy, không tài nào giúp được Túân, điều nhỏ có thể làm lúc này là
Phương xoay người tiếng lại gần Tuấn, ngồi xuống, hai tay dơ lên , áp vào khuôn mặt điển trai ấy, kéo mườn mượn về phía mình, đặc một nụ hôn nhẹ nhàng lên đó. Xong nhỏ nhìn Tuấn với ánh mắt tin tưởng, nhưng cũng có phần lo lắng mỉm cười hiền nói -
“ Anh đi rồi về với em nhé !”
Lòng chợt ấm lên với câu nói của nhỏ, khẽ dịu dàng cười đáp, nâng tay nhỏ lên hôn nồng vào .-
“ Ngốc ! không về với vợ thì anh biết đi đâu ”-
Vuốt mái tóc dài mềm mượt của nhỏ, đẩy nhẹ đầu Phương, để áp vào đôi vai rộng lớn của mình mà âu yếm.
Sau đó, Tuấn đứng dậy, với tay lấy chiếc áo khóac rồi bước ra ngòai
Tại căn biệt thự sang trọng
Chợt nhận ra mình đã tắt phone từ lúc nào không biết, rút ra khỏi túi quần, Phong bật mày thỉ thấy vài cuộc gọi nhở lẫn thư thọai Bấm mật khẩu để nghe
! ! ! .
“ Bạn có một tin nhắn nhấn số 1 nếu bạn muốn nghe lời nhắn ”
Píp
“ Tôi là Linh đây, thật không phải khi làm phiền giám đốc vào lúc này
Tôi muốn báo với giám đốc, bên KEY đã chấp nhận thỏa thuận, và kí kết hợp đồng với chúng ta ”
Chưa để lời nhắn được chấm dứt, hắn đã tắt điện thọai, tháo cả pin ra, nén luôn vào góc tường bên trái ( Saxx x tác giả không có mà xài nữa, cái tên phá của này .!). Ngã lưng lên chiếc giường thân thuộc. Lúc này đầu Phong đau buốt mọi chuyện càng lúc càng xa tầm kiểm sóat của hắn.
Trả thù ! nhất định phải trả.
Nhưng đồng thời vào đó, có chết hắn cũng không thể mất Nghi được.
Thật chất Phong chỉ có thể chọn một trong hai thứ, tuy nhiên, tận trong tim, nỗi đau mất cha sẽ vĩnh viễn không bao giờ mờ nhạt, và cả Nghi nữa. Hắn không thể thở, không thể sống nếu thiếu người con gái này.
Tất cả mọi thứ như đang dồn ép, khiến hắn không còn biết đâu là con đường phải lựa chọn.
Sau tất cả mọi chuyện ấy, chỉ còn một điều có thể khẳng định. Trước khi tạo ra cuộc chơi này thì hắn nên biết đến sự tồn tại của việc phải trả giá.
Nằm một hồi mãi, cuối cùng hắn ngồi chỏm dậy, lấy chiếc chia khoá xe, rồi phóng ra ngòai
Tại trụ sở Tập Đòan SPY
Cạch .
Vừa thấy Phong lập tức lòng Linh vui trở lại, cứ nghĩ hôm nay không gặp được hắn chứ, không ngờ Nhanh như cắt, Linh đứng dậy, cuối chào Phong -
“ Chào Gíam đốc .! ”
Gịong không hề thay đổi, vẫn giữ nguyên vẽ lạnh lùng .vừa bước đi về phía phòng làm việc, vừa hỏi
“ Tôi muốn xem tại liệu về số hàng KEY đã nhập trong ngày hôm nay ”
“ Vâng, tôi hiểu rồi a!”-
Tay nhanh lẹ, vớ lấy xấp tài liệu, vốn đã chuẩn bị sẵn, nên chỉ cần hắn muốn, bất cứ lúc nào cô cũng đáp ứng được ( chính vì thế mới được hắn xem trọng đấy chứ .khả năng làm việc quá đỉnh !)
Theo bước chân hắn, Linh cũng tiếng vào phòng
Cả hai bắt đầu bàn luận về tất cả mọi thông tin về KEY gần đây nhất. hắn có phần ngạc nhiên với khả năng cập nhật quá nhanh của Linh ( Hacker có khác ! )
Ngòai việc đó, họ còn đang tìm cách có thể kéo mức ngân sách của KEY trở lại với vẻ ban đầu.
Nếu các ban nghĩ đó là một chuyện tốt, không sai nhưng không đơn giản chỉ là giúp đâu.
Đúng vậy, cuối cùng, Phong vẫn không cách nào trút bỏ được mối thù này. Có nghĩa, hắn đang gâm thêm một nhát dao vào tim người con gái đó.
Nhìn vẻ mặt của Phong , đúng như cô đã nghĩ, với hắn, nó chỉ là một trò chơi
( Ặc chết rồi !).
San Linh sẽ không bao giờ chấp nhận hành động lấy cuộc đời mình để trả thù của Phong. Nhưng Linh nào biết được với Phong đó không còn đơn giãn là cuộc chơi nưã .
Hình như trong đầu cô đã có một kế họach nào đó .!
Không biết rút cuộc San Linh đang tính toán gì đây
Liệu có phải ngày chia li giữa nó và hắn càng lúc càng cận kề không !
Còn kế hoạch của Tuấn thì thế nào
Để biến câu chuyện sẽ tiếp diễn ra sao các bạn đón xem tập tiếp theo nhé !
Cám ơn mọi người đã nhiệt tình ủng hộ.
CHÁP 35
Biết Nhưng Vẫn Phạm .!
Tại một nơi nào đó
Đột nhiên AMI sống lại, ông Cường có phần nghi ngóng, chả phải nó đã gần như mất hết thế lực trên thương trường rồi sau ai lại đi đầu tư vào cái võ rống ấy ???.
Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, công trình xây dựng khách sạn đang trong tình trạng cấp bắp, hơn hết lần này AMI tài trợ khá hỉnh, không chớp lấy cơ hội thì biết chừng nào mới gặp may lần nữa.
Lập tức ông nhấp máy, lập cuộc hẹn với bên AMI
Nghe ngóng được tin tức. đâu đó ở một nơi, có người con trai, tựa người vào ghế, cười nham hiểm
“ Đốp mồi nhanh vậy sao ! ”- ( không nói , hẳn biết ai rồi nhỉ ^^!).
Như mọi bữa, chụm đầu vào nhau trong suốt giờ học, sau đó lại mạnh người nào người nấy đưa nàng về.
Hôm nay, nó lại đến nhà hắn đề “ôn luyện” tiếp.
Chỉ mới đến một bữa, mà nó cứ ngỡ đã sống ở đây cả chục năm rồi ấy chứ. Hắn vừa mở cổng thôi , là nó chạy chi chích vô nhà rồi, làm Phong cũng phải bật cười vì hành động trẻ con , đáng yêu ấy. Thế rồi cả hai lại bắt đầu với những công thức khác, hôm nay không hiểu sao Nghi học rất ngoan, không dè nhe, nằm lên nằm xuống như bữa trước. Mà lại tiếp thu mọi lời giản của Phong một cách nhanh chóng. Khá kinh ngạc, làm hắn cũng phải bật lên tiếng nói -
“ Hôm nay, em làm anh bất ngờ đấy, ngoan dữ vậy .”
Xoa lên đầu nó. Mặc dù lòng mát rựơi với lời khen của hắn, nhưng nó vẫn tỏ ra ụ ịu , nhăn mặt lại, phòng má ra -
“ Gì chứ, khen mà nghe như đang nói móc em vậy .”
Cốc
Dán lên đầu nó một cục, hắn lào bào -
“ Này, sao lúc nào em cũng chọt họng anh thế, ”-
Nhéo chiếc mũi xinh xắn, khiến gương mặt nó đỏ lên vì đau, nhìn yêu chết được. Thấy nó bắt đầu nổi giận, nhanh như chớp hắn dập lửa -
“ Thưởng cho sự chăm chỉ , ngoan ngõan của em, hôm nay mình ra biển chơi nhé .!”
Há hóc mồn như không tin vào tai mình nữa -
“ CÁI .CÁI GÌ .RA BIỂN CHƠI SAO ”
Bao nhiêu bực tức chợt tan biến mất không chừa một dầu vết, nhảy cẩn lên người hắn, gương mặt nó hí hửng lên, cứ như đứa trẻ lâu ngày được dắt đi chơi vậy. Nhìn Phong với cặp mắt long lanh, miệng cười toe tét, nó giẫy giẫy tay hắn -
“ ANH NÓI THIỆT CHỨ, EM ĐƯỢC RA BIỂN CHƠI SAO, ĐI BIỂN . ĐI BIỂN ĐẤY .LÀ BIỂN CƠ ĐẤY ”
Nhìn cái vẻ mặt hớn hở, xinh tươi của nó, mà chợt lòng hắn cảm thấy vui vì ít ra hắn đang tạo những nụ cười ấy Lòn tay sau eo nó, ôm sát vào, giọng âu yếm -
“ Ừ, anh sẽ dẫn em ra biển chơi, thật đấy, không phải đùa đâu .”
“ Yahú ”Ông xã” em là số một .”
!!!
???
Bất động !
Chính nó cũng bất động với câu nói vừa rồi của mình, hắn nhìn nó với đôi mắt ngạc nhiên đến ngỡ ngàng
5 Phút sau
“ Khi nãy em vừa nói gì vậy ?”
Mặt đỏ rừng tực, nó né ánh mắt của Phong, úp đầu, cuối vào trong ngực hắn -
“ Không có không có gì hết .”
Chợt Phong cười đểu tay cố nâng đầu nó lên -
“ Nào, nói anh nghe một lần nữa đi ”
Lần này không núp nữa, mà thay vào đó đưa hai tay lên chen trọn khuôn mặt mình lại miệng không ngừng chối -
“ Đã bảo không có gì mà quên đi .quên đi .quên đi ” Không bỏ cuộc, nó càng nhưng thế hắn càng muốn lấn tới hơn, bất ngờ nắm vào áo Nghi kéo ngược lên trên, tay vịnh vào bộ ngực của nó mà xoa mà nắn
Giật thót tim vì hành động của hắn, người nó nóng cả lên, hai tay cố sức đẩy hắn ra mà không tài nào làm được -
“ Đừng, anh đừng làm như vậy ”
Công nhận nó lì thiệt, một mật không nói là không nói thấy thế Phong đành dùng biện pháp mạnh hơn đẩy người nó ngã xuống nền gạch, vòng tay ra phía sau, tháo tung cả chiếc áo ngực. Tay không ngừng, nắng bóp gò bông đảo đầy đặng của nó, đầu cũng cứ thế mà dí sát vào
Nhất quyết vùng vẫy, chết cũng không mở miệng, tiếng rên rỉ càng lúc càng to lên.
Thọt tay vào bên trong chiếc váy, hắn kéo rê cả cái quần lót của nó ra, đưa hai ngón tay vào
Tới lúc này thì nó gần như đã đầu hàng, tòan thân tê tái cả lên, thở hổn hển -
“ Anh dừng lại đi, em nói, em nói ”
( Sax.x !)
Đúng như lời nó, Phong ngừng lại, đỡ nó lên, đôi mắt di chuyển, nhìn sâu vào tim nó
Ánh mắt của hắn , khiến nó gượng gạo lấp bấp -
“ EM em ” thở một cái lấy hơi đã .” Chỉ tại thấy con Phương gọi Tuấn như thế hòai nên riết em bị nhiễm luôn, mà anh cũng đừng tỏ thái độ đó chứ, không thích thì thôi, cùng lắm sau này , cả về sau nữa, không bao giờ em lặp lại nữa, chính vì thế mà anh cứ yên tâm ”
Trời ! hắn đã nói gì đâu mà nó xả một tràn vô mặt hắn, để như thế này không được, chỉ còn cách dùng miệng chặn miệng nó lại
Đúng vậy, trong lúc nó đang thi hành bài ca bất hữu thì, Phong lòn tay sau gáy nó, đẩy nhanh vào, hôn để chặn họng.
Mở to mắt ra mà nhìn Phong, dần dần hắn buôn nhẹ nó ra, tay vuốt mái tóc nó thở dài nói -
“ Này ngốc ! , anh đã nói không thích hồi lúc nào vậy .”
Hố hàng , mặt ngu nhìn không tả nỗi, đỏ tấy cả lên chợt.Phong cười thật dịu, nhìn nó với đôi mắt đầy yêu thương, nhẹ nhàng đặc tay lên gương mặt nó, nói tiếp -
“ Anh rất yêu em, anh yêu tất cả những gì thuộc về em, bà xã ngốc của anh ạ .!!!!”
Hình trái tim nổi chơm chớm trên đầu nó, khói bốc xì cả ra, nghe mà sướng lòng thế không biết dường như nó rã ra thành bột trước câu nói của Phong nhưng sau đó tấc tốc, nhào lên ôm chầm vào người hắn cười như một thiên thần tìm lại được đôi cánh của mình vậy .-
“ Em yêu anh nhiều lắm ”
Bất chợt hắn đẩy người nó ra, khiến nó giật mình đột nhiên thấy rờn rợn với ánh mắt lạnh tanh của hắn -
“ Anh sao vậy ? ”
Gằng giọng một tí, Phong tỏ vẻ không được vui cho mấy, nhìn nó và nói -
“ Em nói lại xem nào”
“ Hở??”
“ ?”
“ !!”
Hình như đã ngờ ngợ ra đuợc điều gì đó, nó mỉm cười thật hạnh phúc, tay chòang vổ cổ đầu tựa vào lòng ngực Phong .-
“ Ông xã, em yêu anh”
Nụ cười thỏa mãn, cuối cùng cũng hiện lên gương mặt hắn, đẩy sát người nó vào mình hơn, hắn ôm thật chặt.
Xọat xọat xọat
“ Á .Phong ơi! .anh xem nè, ở đây có óc nhiều lắm .nhiều ơi là nhiều nhỏ xíu xiu xiu hà .lại đây . lại đây ”- Đứng trên mặt cát trắng tinh, mát lạnh, Nghi nhảy hừng hực lên, đưa tay vẫy gọi hắn.
Đúng là chịu thua với trình độ trẻ con chuyên nghiệp của nó mà, đút hai tay vào túi quần, Phong cười hiền, bước đến.
Cứ như con chim sẻ hay sao ấy, nó cứ chạy nhảy , bay khắc nơi Chợt xoay người lại lao vào lòng hắn ôm thật chặt vô mình, -
“ Dù biết có lẽ anh đã nghe nó đến phát chán, nhưng em vẫn muốn nói ”
Ngước đầu lên nhìn Phong -
“ Em yêu anh, Phong à .! ”
“ Yêu bằng tất cả những gì em có .”
Chòm xuống hôn vào môi nó thay cho lời nói
Cả hai lại trao nhau những nụ hôn ngọt ngào , cháy bỏng nhất
Một hồi lâu sau
Nó kéo tay hắn, chạy dọc theo bờ biển.
Không khí nơi đây thật tuyệt, làn gió mát cứ pha phả vào người, những tia nắng ấm áp gọi xuống, hòa huyện với bầu không khí huyền diệu này.
Xa xa song biển cứ ồ ập nhào tới, thay nhau đánh lên từng cơn song, từng cơn sóng một , cảm giác thật tuyệt khi đôi chân chà xát vào làn cát mịn, Đúng là không nơi nào bằng ngọn biển .
Sự tĩnh lặng , vắng vẻ của nơi đây, càng làm cho không gian giữa nó và hắn trở nên sâu sắc hơn.
Nhất bỏng cả người nó lên, xoay vòng vòng, không biết như thế nào chứ, hình như đây là khỏang không gian hạnh phút nhất đối với hắn và cả nó nữa
Mọi chuyện phiền muộn đều tan biến theo làn gió, được thổi trôi ra tận biển khơi để rồi trả lại cho nó và hắn. Sự tự do, tâm hồn yên tĩnh, một cảm giác bình yên, ngập tràn hạnh phúc.
Cả hai cứ rượt đổi nhau, chạy trên làn cát lành lạnh , trong không gian yên tĩnh , nay chỉ còn tồn tại những tiếng cười khúc khích của đôi tình nhân trẻ con này.
ÀO Ào Ào
“ Á , ANH LÀM CÁI GÌ VẬY, ƯỚT NHẸP HẾT RỒI NÀY,”
“ HA HA HA ”
“ Ghừ gừh gừh lạnh chết được, dám chơi em hả coi này ”
Cả hai vằn co cái kiểu gì mà rút cuộc đều biến thành hai con chuột lột hết ( bó chíu ).
Ôm người nó vào vòng tay mình, tuy biểu lạnh thật, nhưng hắn không hề có cảm giác như thế, mà ngược lại còn thấy ấm nữa. Phải lòng Phong lúc này dân trào sự ấm áp, hơi thở, nhịp tim, cả thân hình bé bỏng tất cả đều khiến hắn không còn biết như thế nào là từ “Lạnh” nữa.
Rồi cả hai
Ngã nhào xuống mặt biển. Nó nhìn Phong với ánh mắt trìu mến, đầy yêu thương, khẽ đưa tay vuốt lên khuôn mặt hắn, người con trai không một ai có thể thây thế , chủ động ghì cổ hắn xuống, hôn thật dịu vào.
Đôi môi ẩm ướt, lẫn cái vị mặn của nước biển, càng khiến cả hai quấn chặt lấy nhau hơn, nằm dài trên bờ cát cận mặt biển, hắn hôn nó mãnh liệt, đôi môi không ngừng trao nhau những vị mặn, lẫn ngọt ngào của tình yêu.
Tháo nhẹ nhàng sợi dây nơ trên vai nó, Phong từ từ lê mảnh áo ra, gần như ở cạnh hắn nhiều quá, riết sự bạo dạng của nó ngày lúc một tăng.
Tay cũng vịnh vào lớp áo sơ mi đẫm ướt của hắn, cở từng nút, từng nút một.
Chiếc áo trên người Phong cũng dần bị Nghi lôi xuống hẳn, để lộ hẳng đôi vai ngang, vạm vỡ .cứ liên tục áp sát người, đè trọn lên thân nó.
Khẽ chạm vào làn da mịn màn, hắn hôn nhè nhẹ lên ngực nó, tay cũng lươn lướt xung quanh, những cử chỉ âu yếm, Phong như không kiềm chết được. Môi lấn lên trên gò ngực ấy, ngầm ngậm hẵng vào trong miệng mình
Cơ thể Nghi, không còn cảm giác lạnh nữa, mà thay vào đó, sức nóng vụt tăng lên một cách kinh hòang, chết mê miệt với hành động của hắn. Nâng niu vùng ngực kiêu gơi của Nghi ( Ặc ! )
Lâu lâu .bất chợt Phong cắn nhẹ, làm nó giật thót người lên mà rên rỉ ”
“ Ah ah h .”
Tay tiếng gần xuống chiếc váy xinh xắn, hất nhẹ, ngược lên , chà sát lòng bàn tay mình vào đó Thấu, buốt vào cả trong xương, hơi thở ngày một gấp, tòan thân tê dại, nó không còn chút lức nào cả.
Rồi một hồi lâu. Cúôi cùng Phong cũng bắt đầu lòn vô trong mảnh vải mềm mại ấy. Chạm nhẹ vào nơi đó những ngón tay không ngừng họat động.
Gần như cơ thể không còn chịu nghe lời nữa, Nghi dồn hết sức, đẩy người hắn ra, sau đó lại dìm xuống, giành thế chủ động từ phía hắn.
Hơi bất khờ với việc đó, chưa kịp nói lên tiếng nào thì Phong đã bị nó, hôn một cách bạo liệt
Mảnh áo trên người của cả hai , nay không còn lại là mấy.
Cơ thể đầy đặng của Nghi áp sát lên người hắn, chỉ với chiếc quần nhỏ, mà không .! hình như cũng đã bị kéo ra đến giữa chân đấy, còn Phong, quần cũng bun cả sợi tia kéo.
Không biết hôm nay nó ăn cái gì mà hăng thế ., ép sát sinh vật bé nhỏ của mình vào nơi đó của Phong. Khiến cho hắn, phải điên lên vì đang tự kiềm chế bản thân mình.
Gương mặt đỏ mồng mộng của Nghi, làm Phong chết mê chết mệt
Hình như động tác của hắn có phần chậm lại cảm nhận được điều đó. Nó níu vào thân hắn, nói vơi hơi thở đầy sức nóng tỏa ra . –
“Đừng, đừng ngừng lại ”
Sau đó lại nhào xuống hôn hắn tới tấp .( Sax x ”35” lây nhanh thế !)
Lúc đầu, hắn vẫn còn nhịn được, tay không ngừng đẩy nhẹ người nó ra, nhưng đôi tay nhỏ nhắn của nó, có chết cũng không chịu thả khiến hắn dần dần mất đi tự chủ
Bất chợt, xoay người, đè nó xuống kéo hẳn chiếc quần nhỏ ra luôn, đẩy gối co lên, Phong gập người khum xuống, làm dịu cho vùng nhạy cảm cho nó.
Hai tay bịch chặt miệng lại, cái cảm giác chết người này, quả thật nó không tài nào chịu nổi, tòan thân Nghi có thể cảm nhận được, chiếc lưỡi hắn đang họat động bên trong nó, cứ thế mà Phong không ngừng đưa sát vào trong, sau đó lại lau khắp vùng ngòai.
Quằng quại người đi vì những động tác mê dịu đó nhịp tim trên người mỗi lúc một nhanh hơn, mạnh hơn đến nỗi cứ sợ nó sẽ bay ra ngòai mất
Hết miệng rồi tới tay, cứ thay phiên ra rồi vào, làm cho nó phải điên tiết người lên mà tóat ra chất nhờn trắng cứ những lúc như thế, Phong lại đưa chiếc lưỡi mình vào trong ( Xin hãy tự hiểu đừng hỏi mình nhá ! Làm ơn làm ơn!)
Cả hai càng lúc càng không kiểm xoát được hành động của chính mình, đẩy thẳng những mảnh áo vương trên mặt cát ra. Bây giờ trên thân thể Nghi thật sự không còn thứ gì để che để lấp. Bấu víu lấy cơ thể nhỏ nhắn của nó, gương mặt hắn cũng đỏ ngầu lên, đầu quay mòng mọng, không còn biết mình đang làm gì nữa.
Hỏang hốt bởi cái vật đó đâm sâu vào vùng dưới của mình
“ Á á ”
Không ngăn được, nó vang lên tiếng hét, mặt nhăn lại, nước mắt bắt đầu ứa ra Đau quá, thật sự đau không thể tã, nhưng nó không hề muốn Phong ngừng lại, hai tay cứ ôm chặc vào cổ hắn.
Bất chợt tiếng hét đó , khiến hắn giật mình, nhìn lên gương mặt đỏ chót của Nghi, gương mặt xinh đẹp ngập tràn nước mắt cả ra, chợt lòng Phong nhói lại, ép sát vào thân nó, hắn hôn lên má -
“ Anh xin lỗi xin lỗi em ”
Dần hé mở mắt, tay chạm vào gương mặt hắn, dù rất đau, nhưng nó vẫn cố mỉm cười -
“ Không sao vì em yêu anh ”
Khá bất ngờ với câu nói ấy, không kìêm được, rồi cũng có ngày trên gương mặt người con trai tưởng chừng không bao giờ khóc nữa, lại xuất hiện giọt nước mắt
Tạch
Rơi hẳn lên gò má của nó, sức nóng làm cả hai tỏa ra không biết bao nhiu giọt mồ hôi, cứ thế mà nó không hề biết, đây là giọi nước mắt tận trong tim của hắn
Nó cứ nghĩ lời nói ấy chỉ đơn thuần thay cho hành động vừa rồi của Phong. Nhưng nó nào biết trong tim hắn vẫn còn mang một ý nghĩa Cuối sát hơn nữa, hai tay ôm chặt nó, áp mặt vào má Nghi, hắn nói với giọng không còn vẫn
“ Xin lỗi em, anh yêu em thật sự anh rất yêu em ”
Hôn lên bờ cổ thon ấy, cả vành vai bé nhỏ.
Một lúc sau
Dần dần sự di chuyển mỗi lúc một nhanh Tiếng rên của nó cũng cứ thế mà bộc ra mà rên rỉ
Đôi tay dang rộng đôi tay dưới, đan xen những ngón tay vào nhau, khẽ nắm chặt lại. Làn nước mặn mà ấy, cũng vỗ về, cuốn trôi theo lần đầu tiên của nó và hắn
Dòng máu nay đã hòa làm một.
Giờ đây thì không còn gì để nói nữa ( bó chíu tòan tập !). Thật sự cả hai đã hòa nhau làm một. Không còn thứ gì có thể chia cách nó và hắn nữa
Đúng vậy, không còn bất cứ điều gì hết
Ích ra là trong lúc này !
Thôi rồi, cuối cùng điều hắn luôn né tránh rút cuộc vẫn xảy ra !
Rồi mọi chuyện sau này sẽ thành ra thế nào đây, lại một lần nữa, hắn mất đi sự kiểm xóat.
Cũng chính vì thế mà sự hận thù yên ngủ trong tim nó, ngày một lớn dần lên mà không hề hay biết.
Mọi chuyện càng lúc càng mất phương hướng nhỉ .! Để biết nó sẽ trôi về đâu Các bạn đón xem tập sau nhé !!!
Cám ơn mọi người đã theo dõi !
CHÁP 36
Nghĩ - Tính
Cuộc thâm nhập của BLUS đã bắt đầu họat động, người đứng sau AMI không ai khác chính là giám đốc Tập Đòan BLUS, vâng không ai khác ngòai Tuấn nhà ta đấy các bạn
Mặc dù ngay lúc này, Tuấn chỉ muốn bóp nát ông ta ra thành trăm mảnh ( Sax x .) . Nhưng đó là cách trả thù mà tên này cho là ngu ngốc nhất.
Tuyệt đối phải phá tan tành sự nghiệng của ổng thì Tuấn mới hả dạ. ( Đáng sợ quá .).
Bên cạnh đó, không dùng biện pháp bạo lực được với ông Cường, Tuấn đã nhắm vào các tay sai của chả mà ren mà hạ
Dẹp sạch hết đám rác rưởi đó, phải không chưa một tên nào bằng một cách mà không còn gì miêu tả được ngòai hai từ “ Dã Man”.
Nhưng bên cạnh đó, Tuấn rất thông minh, ông Cường không hề biết, đám thuộc hạ đã thăng thiên từ lúc nào.
Một cách âm thầm “ nhanh gọn lẹ”.
Về với San Linh nào, sau khi phát hiện được bí mật của Phong, cô đã lập ra một kế hoạch khá hoàn mỹ, trước tiên Linh cố hết sức để hoàn thành những hợp đồng giữa hai bên KEY và SPY, tích cật trong mối quan hệ đó, đưa ra những kế hoạch khả thi, khiến cho bên KEY đi vào quỷ đạo, nhưng đồng thời không ai biết được, tư liệu, và ngân sách của KEY đang dần dần bị “ mã hóa ”.
Hôm qua có một số tư liệu quan trọng cần chữ ký của hắn, vậy mà Phong không hề xuất hiện .nhưng cũng hay, sẵn tiện tạo cơ hội cho chính mình Nghĩ thế Linh tất tốc mang đống hồ sơ đó đến nhà Phong.
Quay trở lại với hai tên ngốc nghếch này
Ngốc – dành cho nó, một đứa yêu đến không nhớ đường về.
Nghếch – dành cho hắn, một tên lì lợm , biết sai mà vẫn phạm.
Đúng vậy, sau khi cả hai đã vượt quá ranh giới thì nó không về nhà luôn, mà cứ thế, trú tại nhà hắn
“ Ưhm ưm m ”
Cựa quậy người, nó chợt tỉnh dậy vì đã ngủ quá lâu khi đôi mắt đã dần dần mở dậy, nó lại cảm nhận được hơi thở và nhịp tim đều đặng bên dưới.
Cảnh tượng huy hòang, nó nằm nguyên con trên người của hắn mà ngủ. Thân thể của cả hai chả còn mãnh áo nào hết, nhưng hình như nó không hề tỏ ra ngạc nghiên hay sốc gì hết còn mỉm cười hạnh phúc, áp đầu mình lên ngực hắn, tay khẽ chạm vào bờ vai rộng ấy.
Cho đến giờ, nó vẫn không thể tin được, hôm qua và cả đêm qua nữa, nó và hắn đã thuộc về nhau Chợt mặt nhăn lại vì tòan thân đã mệt rã ra, Tối qua Phong và nó quấn chặt vào nhau như hai cục đất sét bị vò nắn vào nhau vậy.
Sau khi cả hai rời khỏi bãi biển và trở về, cứ nghĩ sẽ ngừng chứ. Nhưng không, thay vì phải đưa nó về, khi vừa mới khóa cửa lại , hắn lại ôm chầm lấy người nó.
Cứ thế mà khát khao chiếm hữu lại một lần nữa trổi dậy trong người hắn, lây cả sang nó luôn.
Hai tên này bấu vào nhau, tiếp tục trở thành nô lệ của sự mê muội.
Suốt đêm qua , Phong không ngừng âu yếm nó, cả nó cũng vậy rất nhiệt tình trong cuộc quan hệ ấy ( Ặc !). Cảm giác làn da chạm làn da, cảm giác đôi tay xen kẽ, cảm giác khi câu nói “ Anh yêu em” không ngừng lập ra từ miệng hắn, Cảm giác nụ hộn ngày một bạo, Cảm giác hòa làm một của cả hai tất cả tất cả mọi cảm xúc đó đều không hề thay đổi. Mổi lúc một mặn nồng hơn
Lát sau, Phong cũng dần tỉnh giấc, vừa mới mở mắt, đôi tay đã vòng lên, ôm nhẹ Nghi đang trụ trên người mình, khẽ vuốt mái tóc mềm mại ấy, hắn nói với giọng đầy sức ấm -
“ Em dậy lúc nào ?”
Ngước lên nhìn hắn, nó cười tít mắt đi, đầu dùi dụi vào ngực Phong, -
“ Cũng được vài phút , anh này . em muốn suốt cuộc đời , đêm nào cũng được anh nằm cạnh, đến sáng thì lại thấy mình đang tựa vai anh em muốn được như thế em muốn anh không bao giờ tháo vòng tay này ra khỏi người em không bao giờ anh nhé.”
Gịong nói nũng nịu , tràn ngập iu thương, nghe Nghi nói, mà lòng hắn lại rung động lần nữa, phải ,
Nỗi khác vọng trong con người hắn không hề thua kém nó. Phong mỉm cười ấm áp, xoay người lại, để nó nằm bên dưới, ép trọn trong đôi tay của mình, trao nó một nụ hôm thay cho lời chào buổi sáng. ( lãng mạng gớm nhỉ !)
Một tiếng sao
Chợt trong lúc đang ở bếp làm bữa sáng cho nó, Phong mới nhớ suốt cả hôm qua đến nay, nó không hề về nhà ( Sax x.giờ mới để í hả ba !), khi vừa xong, hắn mang thức ăn ra cho nó.
Mắt đơm đớm khi thấy Phong cầm trên tay dĩa đồ ăn, Mà phải rồi suốt từ chiêu hôm qua, nó đã bỏ gì vào bụng đâu yêu nhau quá riết giờ ăn cũng không nhớ !
Nhanh nhẻo, nó giật từ tay hắn rồi măm lia lịa.
Cười phìa vì tính trẻ con của nó, chốc chốc, hắn ngừng ăn, đưa tay lau thức ăn vụn trên miệng nó.
Đang ăn giữa đường, thì Phong ngừng lại nói - “ Ăn xong anh đưa em về, ngày hôm qua, hình như cả điện thọai em cũng không gọi về đấy .”
Mom Móm, ngai nhóp nhét trong miệng, nó ngây thơ nói -
“ Uhm, nhưng cũng tại ai mà em quên ”- Trách yêu Phong.
Nhấn lên trán nó, hắn nói giọng dịu dàng -
“ Ừ, ừ là tại anh, ăn nhanh rồi anh đưa về, ngốc à !”
“ Hum .m .m .”- nghiên người né đòn của hắn, nó cười tủm tỉm trong lúc đang nhai.
Kang kang
Khép chặt cánh cửa lại, cả hai lại tay trong tay bước đi về phía nhà nó Hạnh phúc quá, khiến hắn lơ đi mối thù trong phút chốc đến đầu đường thì sự yên tĩnh lại mang cảm giác đó quay trở về.
Phải, cuối cùng hắn đã không ngăn được dục vọng trong chính bản thân mình. Tuy biết như thế là sai, nhưng hắn lại không hề hối hận, tuy biết sẽ có ngày nó ghê tởm ,kinh thường hắn, nhưng hắn không hề nén tránh, tuy biết tình yêu của nó trao hắn là chân thật, nhưng lại không dám nghĩ liệu tình yêu ấy có thể mãi mãi tồn tại bên cạnh hắn không.?.
Tuy biết đây chỉ là một trò chơi, nhưng hắn vẫn muốn được tiếp tục cố gắng níu kéo niềm hi vọng mỏng manh trong ấy. Phải đó chính là tình yêu của Lưu Nhã Nghi – người đã cứơp đi linh hồn về thể xác của hắn – Thiên Anh Phong.
Cả hai đang dung dăng dung dẻ bước đi trên con đường đầy hoa rọi, không khí lành lạnh, mùi thơm của những quán ăn đặc khắp dãy phố càng khiến lối về của Nghi và hắn trở nên thơ mộng hơn.
Hết chỉ tay đến chỗ này , tới chỉ tay đến chỗ khác. Nun nút như trẻ mới lên ba, phải cả ngày hôm qua lẫn hôm nay , nó đã cười rất nhìu.
Cuộc đời đầy màu hồng ấy cứ ôm chặt lấy nó, không gian hạnh phúc cũng lần lược vẫy gọi
( Sax x .sao mà con này ngây thơ đến phát sợ thế này bó tay )
Hắn nhìn nó , mà nụ cười mỗi lúc một ấm áp hơn, ước gì con đường này không bao giờ ngắc khỏang, phải chi nó là một con đường dài vô tận, thì hắn có thể bên cạnh nó, có thể nắm lấy bàn tay bé nhỏ này, có thể luôn được nhìn thấy nụ cười hồn nhiên, xinh tươi của nó. Có thể che chở, truyền hơi ấm , bất cứ khi nào nó lạnh, nó mệt mỏi
Cả hai cứ mãi mê vui với chốn thiên đường của mình mà không hề để í, San Linh đã chứng kiến từ đầu, và đang doi dõi theo từ phía sao,
Mặt dù không muốn nhìn thấy cảnh này, nhưng không hiểu sao bước chân cô cứ thế mà tiếng theo nó và hắn, đi cứ như người vô hồn, Cứ mỗi khi hắn cười hiền, xoa đầu nó, rồi lại khom xuống trao những nụ hôn ngọt ngào thì Linh cảm thấy trong tim như nghẹn thở, đau đến thắc lại.
Đôi mắt đỏ hoe, thân như không còn chút sức lực nào,
Nhưng đừng nghĩ San Linh sẽ bỏ cuộc, phải nhất định không bao giờ chịu thua
Siết chặt đôi tay lại, Linh hít một hơi, cố gắng lấy lại vẻ tươi tỉnh, cố gắng thuyết phục bản thân mình, đúng vậy, Phong chỉ xem cô gái đó như một con mồi ” Không Hơn Không Kém ”.
- Chứng tỉnh được tâm trí của mình, chợt Linh cười vì hình như nghĩ ra được cái gì đó
Về phía Phương, dạo này cô nàng trông hạnh phúc cũng không kém gì em Nghi nhỉ ! ., Thả hồn trong tình yêu của Tuấn đối với mình mà không hề biết, sắp có mối đe dạo đang từ từ tiếng dần về hướng ngôi nhà hạnh phúc của nhỏ .
Cứ thế trong suốt 2, 3 ngày nay , hai cặp đôi của nhà ta vẫn tay trong tay , vẫn mặn nồng, vẫn yêu nhau tha thiết
Thỉnh thỏang Tuấn bận bịu với công việc, nên đôi lúc ko có thời gian dành cho Phương, để bù đắp lại , hôm nay tên ngố này mời nhỏ đến một khách sạn khá sang trọng, nhưng không kém phần lãng mạng
Còn hắn, kế họach đối phó với KEY vẫn tiếp tục đựơc tiềng hành, song song bên cạnh đó tình cảm của hai nguời không hề bị ảnh hưởng gì, mà ngày một gắn bó hơn.
Trên đường đến rạp chiếu phim
“ Anh này, em muốn xem phim này cơ !”- Miệng nói tay không ngừng vun vút hướng về phía tờ quảng cáo của bộ phim được treo ngay phía ngọai của rạp, mắt tròn xeo , long lanh , long lanh nhìn hắn.
Đớ người khi nhìn cái thể lọai phim mà hắn vốn không ưa thích là mấy, chợt nhăn mặt, phụng phịu .( Rồi cái này chắc nhiễm từ nó đây ) -
“ Ngàn Lần Yêu Em à ! nghe cái tên thôi cũng đủ biết vào đó chỉ có nước ngủ ”
Trố con mắt với câu nói không khác gì thao nước lạnh dội ụp vào đầu nó, ưỡng người lên, đốp trả lại -
“ Nè, anh là người thời cổ đại nào vậy, bây giờ người ta thịnh cái thể loại rồ man tịch này đấy, vậy mà ”
Cốc “ Ai da, không nói nhìu , anh không thích là không thích, em đổi phim khác đi, phim ma hay hành động cũng được.”
Phồng má trợn mắt nhìn Phong, nó gõ lia chia vô ngực hắn phóng tia lữa điện
BIinh Binh Binh Binh
Nhìn thấy bộ mặt như muốn ăn tươi nuốt sống của nó , mà hắn chợt lạnh sống người, nhưng thật sự hắn không ưa cái dạng phim này mà chã lẽ phải đúc đầu vô cái lò cơm điện này mà ngủ hà
Thân vẫn cứ đứng thế cho nó đục nó đá thỏa thích, hắn nhìn chằm chằm vào tờ poster đó Rồi cúôi xuống -
“ Này, nhất định phải xem bằng được ?”
Đình bụng hắn đã đổi í, mặt nó hớn hỡ, ngước lên nhìn Phong, trong nó cứ như con sóc chuột ấy .’
“ Nhất định không thay đổi phải coi bằng được ”
Thấy Phong cứ lưỡng lực trứơc rạp , mà bây giờ thì thời gian chiếu phim cũng sắp bắt đầu rồi, nó lẫy vẫy cánh tay hắn, giọng hối thúc -
“ Đi mà xem phim này đi đi mà đi mà đi mà .đi mà ”
“ Stop .!”
“ Em đừng rên nữa, coi thì coi vậy ”
AHA ! Như bắt được vàng, nó nhảy tỏm lên người hắn hôn tới tấp Phong chỉ còn biết lắc đầu chịu thua. Tiêu ! Kiểu này hắn sẽ bị hành hạ với cái thể lọai kì quái này mất
Cuối cùng cũng đưa ra được quyết định, Phong nắm tay nó, đi vào
Trong lúc đang đứng đợi mua vé chợt San Linh cũng đến đây xem phim cùng với bạn ( Thiệt hum đây thôi chắc do trùng hợp !)
Vừa thấy Phong, Linh liền bảo cô bạn mình chờ tí rồi chạy tấp tốc đến chỗ đó, để “ Chào hỏi ”.
“ Giám đốc, bất ngờ thật ”
Bất giác, Phong thóang giật mình vì giọng nói của Linh, cả nó cũng vậy, xoay người lại nhìn cô gái đó.
Trời ạ ! Sao lại đúng vào lúc này !, Hắn chưa kịp lên tiếng thì nó đã chu mỏ lên, rắm rắp mà nói
“ Hở .?, “Giám đốc” ” – Hết nhìn Linh rồi lại quay sang nhìn hắn, đầu nó giờ đây mọc đầy dấu hỏi, rút cuộc, hắn và cô gái này có quan hệ gì đây
Nhưng hình như biết trựớc được, Phong sẽ rớt vào tình thế sống dở chết dở này, Linh chợt mỉm cười, sao đó chìa tay ra huớng về phía nó
“ Xin chào, mình tên Linh, là bạn học chung cấp một với Phong, rất vui được biết bạn ”
Dù đầu nó vẫn đấy thắc mắc nhưng vẫn cười vui vẻ, bắt tay lại với Linh -
“ Chào, mình là Nghi, cũng rất vui vì bíêt Linh ”
Từ nảy tới giờ , hết ngạc nhiên này tới kinh ngạc khác, đúng là hắn chợt thấy hơi lo, nhưng lại không hiểu , vì sao Linh gọi hắn là bạn ? đứng cứ như người mất hồn , thấy thế nó hất tay vào người hắn -
“ Này, anh sao vậy, gặp bạn cũ mà cũng không thèm chào một tiếng là sao, ”
Giật mình bởi hành động của nó, nên hắn chỉ kịp nói –
“ Ờ chào ”
Cười tích mắt, Linh nghiêng đầu tỏ vẻ chào lại hắn trong bộ dạng rất dễ thương, sau đó lại quay sang nói, giọng nói có phần gấp gáp -
“ Thôi không làm phiền hai người nữa, phim sắp chiếu rồi, Linh phải vào, không nhỏ bạn chờ lâu lại nhằn nhặn nữa hi hi gặp sau nhé .”
Tính cách cô gái này sao dễ gần thế, nó cười tít mắt, tay vẫy vẫy chào tạm biệt lại -
“ Bai , bai Linh lần sao gặp nhé !” ( Ặc còn lần sau hả !)
. Ồ ! Cái nhìn đầu tiên của nó vể Linh tốt đẹp nhỉ, lo nghĩ lung mung, chợt nó ngước lên nhìn hắn, thấy hơi lạ .! từ lúc Linh xuất hiện sao khuôn mặt Phong trở nên băng giá dữ vậy, lại còn đứng trơ trơ như khúc gỗ.
Lòn những ngón tay mình vào tay hắn, nó nói .-
“ Anh bị gì vậy, sao không nói câu nào hết ”
Lời nói của Nghi cắt đức suy nghĩ đang dở dang trong đầu hắn , -
“ À, ừ không có gì ”
“ Anh này lạ thiệt, mình vào thôi .”- Cười tinh nghịch nhìn hắn, sau đó nhanh tay kéo Phong vào quầy bán vé, rồi phóng thẳng vô trong rạp luôn
Bộ phim thật sự rất lãng mạng, nhưng đối với Phong, thường thì hắn đã ngủ mất tiêu rồi, nhưng hôm nay sao lại tỉnh thế không biết.
Mà còn gì nữa, một phen hú ví, không tỉnh cũng lạ.
Trong lòng cứ liên tục đặc câu hỏi cho những lời nói lúc nãy của Linh. Chợt nghe tiếng thúc thích của nó,
Hắn dừng suy nghĩ lại, xoay đầu nhìn qua.
Trời ạ .! Sao phụ nữ lại dễ động long thế, chỉ xem vài khúc đau thương, thì lại bắt đầu rơi nước mắt. nhìn nó cười ấm áp, hắn chào thua, vòng tay qua vai nó, kéo sát, đề Nghi tực vô người mình
Sau buổi chiếu phim, cả hai hết dạo tới nơi này, lại dạo sang nơi khác, phút chốc hai từ “Giám đốc” đó đã biến mất tiêu trong đầu nó ( vô tư số một có khác !)
Tại nhà khách sạn VANS
“ Tuấn !, mặc thế này kì quá, .tha cho em có được không ”
Gương mặt dở khóc dở cười của nhỏ trong bộ váy bó , ôm sát ngực.
Đây không phải là lần đầu Phương mặt những bộ váy này, mà do không khí ở đây cứ khiến nhỏ lành lạnh sao ấy, nó sang trọng quá, lộng lẫy nữa, mà nhỏ thì có đời nào vào mấy chỗ này đâu.
Chính vì thế mà độ ngắn của chiếc váy này càng làm nhỏ ngượng nghịu hơn,
Nhìn cô vợ bé bỏng của mình, cứ thở lên thở xuống vì hồi hợp, tên này cười rất chi là ấm áp, lòn tay qua eo nhỏ, đẩy sát vào người mình -
“ Ngốc ! trông em rất đẹp đấy, thôi nào đừng sợ, có anh bên cạnh mà ”- Nói xong, Tuấn nắm chặt bàn tay bé nhỏ ấy, kéo đi bên cạnh mình.
Cả hai tiếng đến chỗ ngồi đã đặc sẵn, Tuấn vẫn galăng như ngày nào, nhanh nhẹn bước về phía sau, đẩy ghế ra cho nhỏ, Đỏ chon chót mặt vì hành động của Tuấn.
Phương mỉm cười để che đi sự xấu hổ .
Ánh nến bắt đầu được thắp sáng, tiếng nhạc cũng vang lên, không khí nơi đây lúc huyền lúc ảo.
Tên này vốn thuộc lòng thói quen , sở thích của nhỏ, nên món nào Tuấn gọi cũng đều khớp với khẩu vị của Phương.
Cả hai vừa ăn vừa chuyện trò thật lãng mạng cho đến khi
Người phục vụ đem dĩa óc Tuyết ra
“ HA Món này em thích nhất đấy, sao anh biết hay vậy ”- Đôi mắt ngạc nghiên , mở to ra nhìn mấy em óc bé nhỏ đã ngủm từ lúc nào ( Ặc !) Với trình độ ăn uống siêu phàm, khuôn mặt của Phương chợt bừng sáng, cứ như chốp được vàng.
Đáng yêu đến nổi khiến Tuấn phải cười phí ra.
nhưng chợt nhỏ sụ mặt lại
Hơi bất ngờ khi nét mặt Phương thay đổi, Tuấn liền hỏi -
“ Sao vậy, em không thích àh ”
Ngước ánh mắt e ngại lên nhìn tên này, nhỏ vở lẽ ra sự thật đôi mắt chao cháo vào dĩa đồ ăn nhưng khuôn mặt lại không như vậy -
“ Thì thì món này mà phải dùng nĩa để ăn, có nước tới kiếp sau, em cũng không khượi nó ra được ”
Mếu máu nhìn lên, bậm bịu môi mà nói.
- Té xỉu với cái lí do ngây thơ của Phương, Tuấn chồm tay qua, xoa mặt nhỏ, cười khút khích -
“ Như vậy là được chứ gì, xem anh này ”- Dứt lời, tên này liền buôn nĩa xuống, dùng tay bóc con ốc lên, sau đó lấy tâm khượi nhè nhẹ nó, ăn đúng cách bụi hè ! sau một thóang, Tuấn đã moi ra được một em bé nhà họ ốc trong thật ngon lành. Nhìn nhỏ âu yếm, tên này, đưa sang miệng Phương .nói yêu.-
“ Ah ”
Ngượng cỡ nào cũng phải bay đi mất vì cái trò quai quái của Tuấn, nhỏ hạnh phúc, hí hửng mở miệng mình ra đớp con ốc vào
Thật ra trong lòng Phương có phần tự ti, điều này không phải nhỏ mới nghĩ, mà đã để í từ lâu rồi. Với thân phận thật sự của Tuấn, so với mình, nhỏ thấy bản thân mình trèo cao quá.
Trong tay nhỏ chả có gì ngòai cái lòng tự trọng, cũng không biết được tương lai sẽ như thế nào, liệu sau này Tuấn có chán nhỏ không. Một đứa con gái chẳng thể làm gì khi Tuấn gặp khó khăn, nhìn tới nhìn lui không khác gì gánh nợ.
Phương rất sợ một ngày nào đó, Tuấn sẽ hối hận vì đã yêu mình đúng vậy thật sự nhỏ rất sợ
Không phải nhỏ không tin vào tình cảm của tên này, điều nhỏ lo là mình sẽ trở thành vật cản cho con đường đầy danh vọng ấy.
Nhiều khi nhìn khuôn mặt buồn hiu của nhỏ, Tuấn cũng cảm thấy đau lắm. Chính vì quá yêu nên có lẽ Phương nghĩ gì, ít ra tên này cũng đóan chính xác được 80%.
Cho nên, muốn khẳng định điều đó, Tuấn mới đưa Phương đến nơi này
Mặc dù nụ cười nhỏ vẫn tươi như ngày nào, nhưng thật ra trong lòng không phải vậy.
Chợt ngừng ăn lại, đặc hai tay chóng lên bàn, nhìn thẳng vào mắt Phương. Tuấn nói -
“ Phương, có một chuyện anh cần nói rõ ”
Cảm giác sờ sợ lại trổi dậy trong Phương, đưa ánh mắt căn thẳng, ngờ ngợi qua phía Tuấn
Hít một hơi thật sâu, tên này nói -
“ Anh Yêu Em đó sẽ mãi mãi là sự thật. Chính vì thế anh không bao giờ cho phép em xem thường bản thân mình. Với anh, không bất cứ điều gì có thể đánh đổi đựơc em cả.”
Đột nhiên sắt mặt thay đổi, không còn lạnh lùng nữa mà cười te toét đi .-
“ Nghe rõ rồi chứ, bà xã”
Hai chữ bà xã sao mà lớn thế không biết, làm cho ai nấy trong đây đều quay đầu nhìn nhỏ.
Nhanh trí vớ lấy chiếc khăn trên đùi mình nâng cao lên để che mặt lại
Ha ha ha vì hành động dễ thương của nhỏ, Tuấn cười tít mắt đi, đưa tay sang nắm vào bàn tay nhỏ.
“ Cô bé khờ này, tại sao lại xấu hổ, bỏ khăn xuống nào ”
Phóng lửa điện nhìn Tuấn -
“ Về nhà anh chết với em .cái tên hách dịch ”
Chợt tên này cười đểu
“ Ai Ya Ya ! không cần đâu, anh đặt phòng sẵn rồi, lát nữa tha hồ mà giết .”
Phụt
Phung hết đóng óc trong họng ra, nhỏ như gần chết vì sặc , chỉ tại câu nói của Tuấn.
Chúa biết Phương sẽ phản ứng thế này, Tuấn nhanh tay lấy cái dỉa làm đồ đở đạn. Sau đó chỉ ngồi cười ha hả vì khuôn mặt đỏ bừng ấy
Ặc .ặc ặc
Ho sặc sụa vì vẫn còn sock , nhỏ cứ vỗ thoi thóp vô ngực mình.
Đột nhiên tốt bụng, kéo cả cái ghế vòng qua bên kia, ngồi cạnh nhỏ, tay vỗ vỗ sau lưng , miệng cứ đốp chap không ngừng -
“ Từ từ , em không cần gắp đâu, vẫn còn nhiều thời gian mà ”
Định dơ tay bốp vài phát vào tên hách dịch này thì , chưa kịp đã bị ghì lại hôn tới tấp.
Hỏang hồn trước nụ hôn ấy, mặt nhỏ đỏ bừng lên, đẩy người Tuấn ra .-
“ Anh làm cái gì vậy, người ta nhìn kìa ”
“ Mặc họ”- Má ơi ! chỉ đơn giản với hai từ đó, xong Tuấn lại kéo người Phương vào trao những nụ hôn thật cháy bỏng
Quanh đây, ai ai cũng phải đỏ mặt , ngượng đi vì hành động của Tuấn
Tại một góc không xa, nằm sát vách có một “ ??? ”
“ Chẳng phải đó là điều tra cô ta cho tôi !”
“ Vâng thưa cô chủ ”
Chà chưa yên bên kia, bên đây lại sào sáo !!.
Không biết rút cuộc Linh đang bày trò gì nữa.
Còn người vừa lên tiếng lúc nãy là ai
Các bạn đón xem tập sau nhé !
CHÁP 37
Lộ Diện
Hôm sau
Vừa dứt tiết học thì hắn dẵ hôn tạm biệt nó rồi đi khuất chỉ với một lí do
“ Anh bận một số việc ”
Chưa để nó kịp hòang hồn thì hắn đã biến đâu mất rồi
Tuy lòng đầy thắc mắc nhưng giờ Phong còn đâu mà để nó tra với khảo nữa. Đành bịu môi, nuốt nước bọt mà đi về vậy.
Bên Phương thì cũng không khác gì mấy , nhưng ích ra nhỏ cũng bít hôm nay Tuấn phải gặp đối tác nên nghĩ hẳn luôn cả ngày.
Thế là hai con đành tựa nhau mà về vậy.
Đã lâu rồi nó và Phương không cùng nhau đi bộ nhỉ, ừm ha chỉ do hai tên chết tiệt ấy mà cả thời gian dành cho bạn thân cũng ngày cạn hẹp.
Cũng tốt, coi như hôm nay được sả stress vậy, thay vì mang bộ mặt u sầu thảm hại, nó và Phương tung tăng hì hửng dạo hết shop àny lại đến khu khác. Rong chơi cũng được một khỏang thời gian thì chợt nó nhớ tới anh Long yêu dấu lúc này.
Nhỏ cũng vậy, bụng xôi xùng xục từ chiều tới giờ, chưa có gì lon lót cả, hai con nhìn nhau vài phút rồi nhe răng cười ( bó chíu !)
Tút tút tút
“ Halô !”
“ Ưm hưm hưm hưm hưm anh đó hả, bây giờ có bận gì không vậy ”-
Lấy hơi chi mà khiếp, nó gằng từng hơi một rồi nói như giọng ra lệnh ấy.
Long chưa kịp trả lời thì phía bên kia đã nghe tiếng của
- \\\" Anh ngoan ngõan mau mau mời em và Nghi một chầu đi. Nếu không cái vụ điện thọai ”
Nghe đến đây, chợt Long giật bắng người, trả lời nhanh như chớp -
“ OK ! Được được được, hai em cứ đến RS chờ anh .”-
Tất tốc, Long ngồi chồm dậy khỏi giường , lao đầu vào phòng tắm. Đơn giản hôm nay anh này được off mà
Cạch
Nhỏ quay sang nhìn nó cười toe tét Còn nó thì mặt ngu ra thấy rõ, chả hiểu con bạn đang nói gì .nghiêng nghiêng cái đầu ngây thơ, mắt tròn to hỏi .-
“ Hở, .cái vụ điện thọai là gì vậy ??”
Cười đắc thắng , khóac tay lên vai nó, lôi đi vừa đi vừa kể chộc chốc, lại phát ra tiếng cười của nó và Phương.
15 Phút sau
“ Hai nhóc muốn ăn gì nào ”
Nó và Phương đưa ánh mắt tóe lữa, rồi lại biến thành những ngôi sao lấp lánh. Nhanh như cắt, hít một hơi thật sâu vào
“ Chị cho em cơm sường nướng , thêm một dĩa thịt xào đậu hủ, hai miếng tàu hủ ki chiên giòn, một chén chân gà hầm thuốc bắc, một dĩa nấm kim chi xào và một li dâu ép nhé.”
Trợn mắt nhìn Nghi
“ Chị ơi cho em một tô phở lọai xe lửa , một canh gà tiềm, một dĩa lòng khô, một dĩa sườn xào chua ngọt, một chén đậu luộc thơm, một tô canh súp và một li khớm ép nhé .”
Lại trợn lòi con mắt nhìn cô em iu quý của mình
Tội cho cô phụ dụ nhỉ, tay ghi mà còn run cầm cập trước hai cái miệng không ngừng nói. Mặt xanh như tàu lá chuối với sức ăn của hai đứa này.
Quay sang mặt anh Long thôi, mồm , mắt mũi, tóc tai đều há to ra hết cỡ, dựng đứng lên hết size chóang váng , muốn bật ngữa té xỉu tại chỗ.
Làm sao mà tụi nó có thể nuốt hết cái đóng này hả trời, cô phục dụ tay cầm cuốn xổ, quay sang phải, đưa ánh mắt hình trái tim nhìn Long.
Ớn cả xuơng sường, chỉ còn cách nhanh miệng là đỉnh nhất -
“ Cho phần B”-
Vâng đơn giản dễ hiểu, chừng chừ , lững lực một hồi rút cuộc cô cũng chịu lui vào bếp.
Sau khi cô phục vụ đó đi khỏi, Long mới tá hỏa lên quay sang , hỏi tội từng đứa .-
“ Này , bộ hai đứa muốn anh ở lại rữa chén hả, kêu gì mà khiếp thế .”
Hất cằm , nghênh mặt lên , nó nói -
“ Hai Ya ! Đường đường một người mẫu nổi tiếng mà không khao được bọn em chầu này àh.”
“ Đúng dậy, chưa kể tội anh dám quầy nhiễu giấc ngủ của em , bằng tiếng kêu kinh dị đó”-
Nhàu vô, nó và Phương thi nhau đốp trả Long.
Nghe tới từ kinh dị, chợt Long ương bướng -
“ Cái con bé này, giọng anh thu hút thế mà dám gọi là kinh dị à .”
Liếc xéo thế là anh Long nhà ta im thính thích như chuột lột.
Thức ăn đã được bày ra khắp mặt bàn, nhìn vô mà cứ tưởng cho một đạo quân ăn chứ ai nào ngờ chủ nhân của đóng thức ăn đồ sộ này là nó và Phương.
Siểu niển với cái kiểu ăn uống của tụi nó, Long dơ hai tay mà đầu hàng.
Đang ăn chợt nó lên tiếng -
“ Ỉ, xém tao quên mất, ngày mai chị Tuyết về đấy mày”-
Miệng nói nhưng mắt lại dòm chao cháo về phía Long, cười đểu không tả.
Vừa nghe nó nói, Phương hí hửng nhảy cẫn lên, -
“ Cái gì , chị Tuyết về thiệt sao, mấy giờ .?, ở đâu, mà lần này chị không đi nữa chứ ”
“ Ừ , là về “ LUÔN” đấy” - Cố nhấn mạnh chữ “ Luôn” trước mặt Long.
Từ nãy giờ, do bất ngờ quá mà nhỏ không hề để í đến sắc mặt của ông anh mình, đột nhiên nhỏ xoay đầu lại , không nhìn nó nữa mà nhìn Long, anh trai yêu dấu của nhỏ.
Y chan như Nghi, nhỏ cũng cười đểu không tả nỗi.
“ He he .he .sắp có kịch xem rồi đấy mày ” – hất tay vào người nó, cười khanh khảnh.
“ Ừ, ừ lần này chắc sẽ diễn màng lớn đấy hé .hé .hé ”
Thật sự sợi bún trong họng Long không tài nào chui xuống cổ họng được, ngay sau khi nghe đến từ “ Tuyết”.
Hồn như bị ai bắt mất, người cứ đơ ra, khuôn mặt điển trai nay còn đâu mà thay vào đó là bộ mặt khờ, ngu không tả.
Chứng kiến từng chi tiết một biến đổi trên gương mặt đó, nó và Phương thi nhau ôm bụng cười sặc sụa .
Sau khi ra khỏi lớp, Phong nhanh chóng bay về nhà tương tất mọi thứ trên thân thể mình, hắn quay trở lại công ty.
CẠCH
Vừa bước vào cửa, ánh mắt đã hướng về phía Linh, nhưng không hề dừng bước chân lại, đi thẳng một mạch vô phòng làm việc luôn.
Khi thấy Phong đến, nhỏ đã biết, thế nào hắn cũng sẽ hỏi cô về vụ va chạm lần trước. Tự khắc, Linh đứng dậy, tiếng vào phòng Phong.
Cạch chiếc cửa đóng lại
“ Rút cuộc cô đã biết được bao nhiu ? ”- giọng nói lạnh đến chết người của hắn vang lên .
Bật chợt, Linh thấy sợ khi hắn như thế này, nhìn thật sắp thép, cả khuôn mặt cũng vậy, rất đáng sợ nhưng yêu và sợ thì với cô nó chả là gì cả Ngước cao đầu lên, bình thản nói - “ Tôi không hiểu í của giám đốc, tình cờ gặp cô gái đó, nhưng lại rất quen có phải đó là cô con gái út của chủ tịch KEY không ? , thật ra xem chúc nữa tôi đã nói ra địa vị của giám đốc rồi, cho tôi xin lỗi, vì lúc đó cấp bách quá, chả nghĩ ra được gì hết, nên tôi mới liều đại, nói giám đốc là bạn học chung cấp một ”
Hắn vẫn im lặng.
“ Tôi không làm gì sai chứ, thưa giám đốc ”- Thấy Phong không nói lên một tiếng nào, định bụng hắn đã có phần vơi đi sự nghiêng ngờ về cô qua nét mặt đó.
Đúng vậy, Phong không còn mang vẻ sát khi nữa, thế nhưng không có nghĩa, tháo bỏ bộ mặt lạnh lùng đi. Rồi cuối cùng, hắn cũng lên tiếng -
“ Được rồi, cô ra ngòai làm việc đi .”
Cuối chào hắn , Linh quay lưng bước ra ngòai, đâu đây thấp thóang nụ cười mỉm sau vách cửa .
Khi San Linh vừa bước ra khỏi đó, hắn ngã nhào ra sau ghế, tay bóp vào hai thái dương. Không phải hắn sợ chuyện bị tiết lộ, mà cái hắn sợ chính là cảm giác tội lỗi này, phải sống trong sự giấu diếm ấy, thật chất không tài nào thở được. Ghét cái thứ cho là sự thật, nó làm cho hắn chẳng khác nào một thằng hề. một tên cướp. một kẻ gian xảo.
Qua cử chỉ của Linh, Phong đủ biết , cô đã nhìn thấu được âm mưu của hắn, nhưng có lẽ không bao giờ Linh biết được, kẻ bày ra lại không khác gì một thằng ngu tự chui vào lưới. Thật tức cười mà.
Sự giả dối này sẽ tồn tại tới bao giờ đây, không nghĩ được nữa, thật sự hắn không còn đủ can đảm để lấy lại bản chất tàn nhẫn vốn có của mình nữa.
Suốt cả ngày hôm nay, Tuấn phải tiếp không biết bao nhiêu là cuộc họp, vì một lúc gánh cả BLUS và AMI nên gần như chúng đang thi nhau vắt kiệt sức tên này vậy.
Cuộc hội thảo kéo dải suốt bốn tiếng, các bài báo cáo về ngân sách của cổ phần RASE thông qua lớp vỏ AMI , những con số cứ lần lượt hiện ra, muốn banh cả đầu
Đang điên tiết với mớ hồ sơ cuối chợt !
Reng reng reng
Cạch
“ Alo”
“ Dạ thưa giám đốc , có người bên IKEA muốn gặp ngài ạ.”
Thôi nghĩ không bằng trực tiếp đi giải quyết. Cứ thế, lôi chiếc áo khóac của mình, rồi bước ra, đi xuống tầng dưới.
Cộc cộc cộc
Cạch
Vừa mở cửa bước vào, trước mặt Tuấn là một cô gái nhìn rất trẻ, cũng ngang ngữa tên này, nét mặt thì nhìn vào chỉ biết một chữ “đẹp”
Cô gái đó khóa lên người bộ đồ không hề cầu kì chúc nào , mà ngược lại còn rất quý phái sang trọng. Tất cả thế thôi cũng đủ nói lên đẳng cấp của cô ta.
Khi Tuấn bước vào, cô ta mỉm cười một cái, sao đó đưa tay thóat chiếc kính đen đó xuống, quả thật rất xinh đẹp Đứng dậy chìa tay ra -
“ Hân hạnh được giới thiệu, tôi là Phói An Chi, người của IKEA, thay mặt cho phía bên đó, tôi muốn được hợp tác cùng anh.”- Không quên nở nụ cười quyến rủ.
Nhưng nó lại miễn nhiễm voi tên này, tuy vậy, được hop tác cùng IKEA đó là điều mà hầu hết các tập đòan khác vẫn luôn đàn áp, tranh giành nhau.
Với phép lịch sự Tuấn cũng chìa tay ra, bắt lại, và cũng mỉm cười với cô gái đó -
“ Thật sự tôi hơi bị bất ngờ, rất vui được biết cô.”
Một khỏang thời gian sau
“ Nghe nói BLUS đã trở thành thành viên trong cuộc liên minh được tổ chức bên Pháp phải không ”
“ Đúng vậy ”
“ Không vòng vo nữa, như lúc nãy đã nói, tôi đến đây để hợp tác cùng anh, anh đồng ý chứ , thưa chủ tịch BLUS.”
Nhìn Tuấn với khuôn mặt đẹp và đôi mắt sắc xảo, đúng thật là người có tư chất lãnh đạo, từng lời nói của cô ta cũng làm cho Tuấn bị thuyết phục một cách dễ dàng, hơn thế nữa lại là dạng người nói một là một, không hơn không kém, hiểu hay không là tuy ở người đối diện.
Tất tốc, Chi đã đễ lại ấn tượng khá hòang hỏa trong lòng Tuấn, mỉm cười một cái, đáp .-
“ Hợp tác vui vẻ”
Lại một lẫn nữa , trứơc khi cuộc gặp mặt kết thúc, họ bắt tay .
.
Tại công ty KEY
Lúc nãy, trước đó vài tiếng, Linh đã có ra ngòai cùng cô đồng nghiệp bênh phân sự ngọai giao, cả hai ăn uống, trò chuyện, thay cho lời cảm ơn vì những lần giúp đỡ của Linh, cô gái đó có mời Linh uống vài cốc rượu mới đầu cố gắng từ chối, .nhưng rút cuộc Linh cũng phải nuốt troi 2 cốc vào bụng mình.
Không phải đến nổi mơ hồ, chỉ là đầu óc hơi chóang thôi.
Sau khi hòan tất số công việc, hắn ngồi bật dậy, tiếng ra ngòai, vừa thấy Phong buớc ra, không ngó ngàng gì tới cô cả, cứ thế mà đi.
Linh không muốn chuyện này kéo dài thêm chút nào nữa, cố gắng dồn hết sức mình, đứng dậy nói:
“ Gíám đốc có thể ngừng lại được không, cô gái đó không hề có tội gì cả ”.
Bước chân ngừng hẳng lại khi nghe Linh nói thế, Phong nói nhưng người không hề xoay lại .-
“ Không liên quan tới cô”
Câu nói đó như nhát dao gâm thẳng vào tim Linh vậy, bao nhiêu công sức, bao nhiêu kế họach cũng chỉ vì muốn giúp hắn nhanh chóng đạt được nguyện vọng sao, chẳng lẽ bao nhiêu đó không thể đánh đổi nổi dù chỉ một vị trí nhỏ trong lòng hắn sao. Đột nhiên San Linh cảm thấy cứ như mình đang bị lợi dụng trong cuộc chơi này ( Ặc , .tự mò vào rồi than với vản hả trời .!)
Gắng gượng Linh nói tiếp -
“ Đó chỉ là cái cớ, chẳng phải với anh ( Hả, đổi xưng hô nhanh dữ vậy àh àh do rượu rồi !) nó cũng chỉ đơn thuần là một trò chơi sao”
Hai từ “ Trò Chơi” ấy đã khiến hắn quay lại , nhìn thẳng vào mắt Linh, ngương mặt lạnh tanh , -
“ Cho dù có là thế nhưng không có nghĩa là tôi không yêu cô ấy ”
Linh cứng họng với lời nói đó ngưng một hồi Phong nói tiếp -
“ Tôi không mong quan hệ của tôi và cô ấy trở nên phức tạp hơn bởi vì cô.” Dứt lời hắn bỏ đi .
Đến lúc này thì không nhịn được nữa -
“ Thiên Anh Phong, anh đứng lại đó ”
“ Anh sẽ phá lòng tự trọng của em cho đến mức nào đây, . Trước khi anh có thể thỏa mãn ?”
Cừơi khỉnh lên -
“ Hình như cô đã hiểu lầm một số việc ??? tôi và cô có quan hệt gì .?? Tôi đã nói tất cả, để giữ lòng tự trọng cho cô rồi đấy.”
Con tim Linh đau nhói vì những lời lẽ đầy nhẫn tâm của hắn, đôi mắt bắt đầu đỏ lượi -
Gần như mất đi vẻ thông minh cua ngày nào, Linh không còn kiểm sóat được lời nói của mình , rút cuộc
“ ”
“ ”
Một hồi sao .
Cắn môi lần nữa - “ Anh thích cô ta đến thế sao ?
Anh thật sự yêu cô ta sao?”
Hướng đôi mắt lạnh lùng nhìn Linh .-
“ Đúng vậy”-
Chỉ ngắn gọn hai từ sao đó Phong quay lưng đi mất.
Để lại trong căn phòng đó, một cô gái ngã quỵ xuống ghế khóc nức lên từng tiếng.
Lái trên chiếc xe đen tuyền, chốc chốc những câu nói lúc nãy của Linh lại ập đến
[ Anh có đủ tự tin để níu giữ cô ta khi mọi chuyện phơi bày không ?
Liệu anh có thể hứa là anh sẽ mãi mãi không bao giờ khiến cô ấy bị tổn thương .?
Nếu anh không có tự tin để đối diện với sự thật, thì làm ơn hãy kết thúc nó đi, đừng lúng sâu nữa thật chất cả hai là không thể .
Không thể
Không thể
Không thể ]
Két két két
Rầm
Hai từ đó , khiến Phong như muốn nổi điên lên, trong phút chốc, hắn quẹt tay lái, bẻ cong lại, đâm thẳng vào lòng rày của rào lưới bằng kẽm ( Hên nhỉ .!)
Gục đầu xuống vô lăng
Bịch Bịch Bịch
“ Khốn khiếp ”
Đã khuya rồi, gần tới 2 giờ sáng ấy chứ, rút cuộc Tuấn mới mò về. Vì đóng công việc chưa hết lại thêm một đối tác nữa. Thành ra cha hồ sơ, mẹ hồ sơ thi nhau đẻ ra cái lũ hồ sơ con ấy, khiến cho Tuấn phải sống dở chết dở với cái đám này.
Buớc nhè nhẹ vào trong phòng, đã thấy Phương ngủ.
Cuối xuống hôn vào má Phương, Tuấn yêu cái cảm giác khi nghe thất tiếng thở nhịp nhàng đó, đôi mi mắt khép chặt vào nhau của nhỏ, cả làn môi gợi cảm nữa.
Tất thì, tên này, chui vào phòng tắm, sao đó bước ra với bộ dạng chỉ khăng chòang thân, mà đi thoăn thóăt tiếng về chiếc giường nhỏ.
Đang thoi thóp trong giấc ngủ, chợt Phương cựa quậy thân mình, vì hình như có ai đang dang tay , kéo sát người nhỏ lại vậy.
Chầm chậm xoay về phía sau, hé mở mắt thì thấy Tuấn đã nằm cạnh mình từ lúc nào, vuốt lên mái tóc mềm mượn , nhỏ nhít người vào hơn nữa, hôn lên môi Tuấn rồi thiếp vào giấc ngủ .
Mỉm cười với hành động đáng yêu của nhỏ , Tuấn lòn tay vô mảnh vải mỏng manh ấy, ôm nhẹ nhàng lên làn da trắng mịn ấy. Và cũng dần chìm trong giấc ngủ luôn.
Lời nói của San Linh thật sự rất ảnh huởng đến Phong
Còn giữa Tuấn và Phương sẽ thế nào đây Cô gái tên Phói An Chi đó .liệu có phải là thảm họa sẽ gián xuống ???
Tập sau, cô chị của Nghi sẽ xuất hiện, có nghĩa ??? Trịnh Khiết Long , kẻ “không đội trời chung” với anh - Lưu Nhã Tuyết đã trở về.
Để biết câu chuyện sẽ diễn ra sao, các bạn đón xem tập sau nhé.!!
Cảm ơn mọi người đã nhiệt tình ủng hộ. Giới Thiệu Nhân Vật:
Lưu Nhã Tuyết: (21 t), con gái lớn của Tập Đoàn KEY, năm 16 tuổi đã được ông Khải cho sang nước ngoài đi du học, thỉnh thoảng cũng có về những chỉ vong vỏng trong dòng 1 tuần thì lại cuốn gói bay đi. Với chiều cao của cô em chỉ vỏn vẹn 1m 65 thì Tuyết cũng không khá gì mấy , cao vừa đúng 1m 7 thôi. Là một cô gái rất cá tính, không nói dữ là hên rồi, mái tóc đen óng, tém cao ngang cổ và nhọn về phía trước, cúp sát vô , làm che khuất đi khuôn mặt tròn tròn xinh xắn. Nguyên nhưng đơn giản, Tuyết không thích bị người khác gọi là trẻ con Nước da hồng hòa, có thần có sắc, hơi lạ ở chỗ là đôi mắt Tuyết thuộc vào dạng một mí nhưng không hề nhỏ, ngược lại to và tròn, đay lay láy, dễ thuơng hết biết. Thân hình đầy đặng, luôn nổi bật trong những bộ đồ giản đơn mà xinh đẹp, áo sơ mi cổ rộng và jean bó.
Tính tình: Như đã miêu tả trên, ăn nói bạo dạng, hành động cũng đi đôi theo. Không biết võ, nhưng tay chân lúc nào cũng ngứa ngáy, là người chị rất thương yêu những đứa em gái mình ( nó và Phương ), có điều đầu hơi cứng, nên đôi khi rất bảo thủ trong lời nói khó ai lay chuyển một khi Tuyết đã quyết định.
Giá thế: Cái này khỏi ha .!
Sở Thích: Đày đọa Trịnh Khiết Long.
Phói An Chi: (18 t), cao 1m 75, mái tóc đen tím dài xoăn tích lại phần đuôi, thông qua khẩu ngữ của Tuấn ở cháp 37 đủ biết Chi đẹp cỡ nào, tuy vậy vẻ đẹp đó có phần sắc bén, không hồn nhiên so với độ tuổi này, đôi mắt Chi rất có uy lực, thường khiến người khác sợ mỗi khi Chi nhìn trực tiếp vào người đó.
Tính tình: cao ngạo, nhưng lại thông minh, xem thường những người thấp kém, một khi đã muốn thì phải có bằng được. Thủ đoạn ư .? Không hề, với địa vị đó, không bao giờ chạm tay vào những thứ hèn hạ, mà dùng luật riêng của mình để chiếm. Thuộc dạng người khá tàn nhẫn, vô tâm, khinh miệt, chà đạp trước cảm xúc của người khác.
Nói chung Phói An Chi là một \\\"Hoa hồng lắm gai nhiều kế\\\".
Gia Thế: Con gái độc nhất của IKEA, một trong những Tập Đoàn hùng mạnh bên phía Châu Âu. Cả gia đình đều chuyển sang Châu Âu sinh sống khi Chi vừa tròn 3 tuổi. Do cha Chi hợp tác với một số công ty bên đó, dần dần về sau, thế đứng của IKEA ngày càng vững chắc, và ác lên cả thành tựu của ngày hôm nay. Về trình độ học vấn thì không giống như Tuấn và Phong, Chi vẫn học lớp 12, nhưng lại đột ngột bỏ về nước với cái lí do hết sức thông thường \\\"Con stress !\\\". Thế là bay vèo đi mất dạng Được nuông chiều từ nhỏ, nên mọi hành động đó của Chi đều không bị ưởn trách
Nay nàng ta chấm Tuấn nhà ta rồi hài i i thôi cứ chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra nhé !!
Cháp 38
Còn Không Mau Lại Đây Nữa, Tên Vô Phép Kia !
Tại Sân Bay RYO
“ Nè, anh Long, bộ anh không đi nhanh hơn được chúc nào sao, Cứ cái đà này thì đến tối cũng không tới được đấy”- Nó vừa đi vừa lấy tay che nắng, vừa xoay mỏ lại thúc Long
“ Nhanh đi , nắng quá, em không muốn biến thành heo quay đâu”- Phuơng mặt đỏ lên vì nắng, quạo quọ quay lại nạc Long.
Chẳng thèm để ý lời nói của hai cô em, Long cứ đúc hai tay vào túi quần, đầu thì ngước xuống nhìn những bước chân của chính mình, mặt nhăn nhăn nghĩ -
( ông này già mà cứ như con nít )
Thế là Long nhà ta cứ cà rề cà rề chịu hết nổi nó và Phương phải quay lại . Mỗi đứa xách một tay Long kéo đi
Xoạt
“ Này này, hai em làm cái gì vậy hả ”
[ Chuyến bay F02 đã đáp xuống tại sân B
Xin Thông Báo .Chuyến bay F02 đã đáp xuống sân B ]
Ngó trái ngó phải, nhón lên nhón xuống .
“ Hở được 10 phút rồi sao không thấy chị Tuyết ra vậy trời .”- Nói mà lòng nó hồi hợp, thóp thỏn nhìn dáo dát đủ phía
Vỗ vào vai con bạn trấn tĩnh .-
“ Này, mình đừng có như con khỉ coi, cho dù có xuống thì làm giấy tờ phía bên trong cũng phải mất gần nữa tiếng đấy .”
Cả đám chờ một hồi mãi rút cuộc bóng của một cô gái xinh xinh trong chiếc áo hai dây trắng ôm, và chiếc quần jean xanh thẫm cũng xuất hiện bước ra với cả đóng hành lí khổng lồ
Thấy Tuyết, tất tóc nó và Phương hét réo lên, mừng đến phát khóc, chạy ào về phía cô.
“ CHỊ .CHỊ ƠI ”
Ôm chầm lấy người Tuyết
“ Sao bây giờ vế chịu về, em nhớ đi lắm hic hic .hic .”
Thấy Phương đã ướt mắt, khóc thúc thích, nó cũng ào lên mà rên với rỉ
“ Trời ạ ! Vừa về đã phải dỗ dành những con nhóc này sao hả trời. thiệt tình ”- Nhìn cười hiền với tụi nó, Tuyết cũng bó tay cái tật tạo mưa của hai đứa này, vỗ vỗ , xoa xoa đầu Nghi, rồi lại vỗ vỗ xoa xoa lưng con Phương nữa.
Nếu mấy bạn thấy lạ thì cũng dễ hiểu thôi nó thấp hơn Tuyết cả khúc, Phương thì lại cao hơn 2 cm nên cách dỗ dành cũng khác nhau ( Hơ ! Quái )
Miệng thì “ nhỏ này nhỏ nọ” nhưng chính bản thân Long cũng không hiểu sao, vừa thấy Tuyết từ bên trong bước ra thì anh lại cảm thấy trong tim mình chợt vui vui, ấm ấm.
Cứ để thế này không được, Tuyết đành tự cứu mình vậy
“ Thôi nào, hai đứa muốn khóc thế này tới tối hả, bụng chị còn chưa được sạc pin nữa đấy .”
Nguớc lên nhìn Tuyết với ánh mắt cứ như mấy con cún con, nó nghoe ngẩy đui nó .-
“ Hở ! chị chưa ăn gì à, vậy thì đi thôi chờ gì nữa ”
“ Em biết quán này ngon lắm, đi chị ”
Nghe tới ăn là sáng mắt, bó chíu với hai con này, Tuyết chỉ còn biết cười đâu hàng mà chào thua.
Nãy giờ lo nói chuyện với tụi nó mà quên mất, chỗ này vẫn còn một sinh vật sống nữa.
Liếc xéo qua
- Chợt Tuyết cười đểu nhìn Long. Khiến anh phút chốc sở cả da gà
Hít một hơi thật sâu -
“ Nè, “Nô Tài” vô phép kia, đứng đó chi hả, còn không mau lại đây giải quyến đóng hàng này ”
Sau câu nói của Tuyết thì hàng ngàn hàng vạn con mắt dòm dáo dát về phía Long, trong đó cũng có người nhận ra anh là model nên lời xì xào, bàn tán bắt đầu trỗi dậy.
Tại sao tại đây không có cái hố cho Long nhà ta chui xuống vậy trời ?
Lòng Long tức đến vỡ não, ấy thế mà cứ tưởng anh sẽ quát tháo lại chứ. AI dè, Long lại ngoan ngoãn tiếng đến, làm đúng theo những gì Tuyết vừa bảo.
Thế là Long lụi thụi, quay mòng mòng gới đóng hành lý chết tiệt kia, đột nhiên sực nhớ còn thiếu thiếu gì đó, Tuyết “ ừhm hừm ” một hơi rồi nói -
“ Còn gì nữa ?” Lần này mặt Long từ đỏ chuyển sang tím
“ Này ”
Càng ngày sắt mặt Long càng biến dạng,
Nuốt nước bọt, kiềm chế lại, Long bấm bụng cố mà phun ra hai chữ -
“ “Bệ hạ”, chắc người đi đường rất mệt ”- Vừa nói, vừa khom lưng tạo ra kiểu giống như nô thần cung kính nhà vua vậy
Nó và Phương trợn con mắt nhìn Long, .ba giây sau
“ Ha há .há ”- Hai tụi nó cưởi ha hả lên, làm Long đang quê này còn quên hơn nữa
Mọi người xung quanh cũng đớ mặt ra , ngã ngữa với câu nói ấy của Long.
Tuyết cũng rất nhập vai mà đáp lại -
“ Long thể ta không được tốt lắm sau chuyến bay này .”
“ Nô tài đáng chết ”- Nói mà mặt muốn mếu máo ra , vì cái trò quái ác của Tuyết, đã đặc ra hồi 5 năm về trước
“ HÁ HÁ .HÁ ”- Tiếng cười của hai đứa tụi nó càng lúc càng dữ dội hơn.
Dồn nén thù hận, phóng cái mặt dày ra mà bê với kéo hàng lí cho chủ nhân mình.
Cười đắc thắng, Tuyết khóac vai tụi nó bước đi
Bí mật giữa hai người này, mãi mãi sẽ chẳng ai biết được, không lọai trừ nó và Phương . Nhưng mỗi khi Long và Tuyết đụng độ, thì nó và Phương đều phải cười ra nước mắt.
Vì chưa bao giờ có ai có thể làm Long sống dở chết dở trong những tình huống này như cô.
Sao khi tuồng diễn được hạ màn, cả bốn nguời họ rời khỏi sâu bay, ba người dung dăng dung dẻ, bước tay trong tay, một người chết lên chết xuống tòn tọn lếch theo phía sau.
Quay trở lại văn phòng Blus .
Lúc này, Tuấn đang cùng với Chi, bàn bạc một số vấn đề về nhân sự và lập kế họach cho cuộc tuyển chọn nhân viên mới
Nhìn luớt vào đóng hồ sơ này, Chi để tạch xuống mặt bàn, phàn ra một câu khiến Tuấn cũng sốc, kinh ngạc theo .-
“ Không được, sa thải hết số người này, chỉ tòan sỏi với đất không.”
Qủa thật tên này có phần nể phục cách quản lí của Chi, nhưng cái tính khinh miệt người khác thì không tài nào chấp nhận được -
“ Nói thế có hơi quá ! Đúng là họ không cao tay nghề, nhưng sa thải hết một lượt thì ”
Chưa kịp để Tuấn nói hết, Chi đã chặn họng -
“ Ngày 22 , tỉ suất số hàng là 36%.
Ngày 26, 39%.
Anh xem, con số này liệu có chấp nhận được không, trong khi đó, bên khu C cũng cùng thời gian nhưng lại đạt đến 55%. Giờ nguyên nhân đã có, không có gì sai khi đưa ra quyết định như vậy.”
Đưa ánh mắt cương quyết ấy nhìn về phía tên này, Tuấn quả thật cứng miệng với số tại liệu Chi đưa ra nhưng cho dù thế nào như vậy cũng là -
“ Nhưng ” “ Món đồ đã hỏng , thì nên vứt đi. Thương trường không phải là nơi dành cho tình cảm, sớm muộn thì anh cũng sẽ đi vào ngõ cục thôi. ”. ( Tập hai )
Có vẻ hơi căng thẳng nhỉ, biết Tuấn cũng thuộc vào dạng người khó lay chuyển, Chi đành
“ Một hợp đồng phía bên Úc đang chờ anh đấy, tôi chỉ nói thế, tùy anh quyết định”
Dứt lời Chi đứng dậy bỏ đi khỏi phòng hợp, để mặc Tuấn vẫn còn đắng đo suy nghĩ bên trong
Lời Chi nói không sai tí nào, nhưng nếu
Rút cuộc, Tuấn cũng chọn cách mà Chi đã nêu ra Lập tức gọi điện bên xưởng, đồng lọat xa thải hết những nhân viên phía khu B và tuyển chọn người mới vời yêu cầu cao hơn trước đây.
Dường như cơn đau đầu do rượu đã biến mất, San Linh cảm thấy thật ngu ngốc với những lời nói của mình ngày hôm qua. Làm như thế chỉ khiến cho cơ hội có được Phong một lúc mất dần đi. Chính vì thế Linh đã quyết định
Tại phòng làm việc của Phong
Lao đầu giải quyết hết mớ hồ sơ mới, càng nhanh càng tốt, vì bây giờ hắn nhớ nó khinh khủng. Nhưng khổ nổi , bên đối tác lại cần gấp những số liệu này, đâm ra hắn đành phải kiềm nén sự thương nhớ đó mà ùa đầu với đóng này vậy.
CHợt .
Cộc cộc cộc
“ Vào đi”
Cạch
Linh bước vào, gương mặt đã trở nên tỉnh táo hơn hôm qua cứ nghĩ lại vào để tiếp tục vấn đề đó chứ .nhưng không ngờ
“ Xin hãy cho tôi thêm một cơ hội, hôm qua thật không phải khi đã nói những lời đó. Xin giám đốc hãy tin tưởng ở tôi một lần nữa”
Khá ngạc nhiên với thái độ của Linh, nhưng thật ra hắn không hề trách khứ cô gì hết, hơn nữa cũng do tài năng của Linh mà mọi công việc khá suốn sẻ. Bất giác Phong cười mỉm một cái, khiến tim Linh đập liên hồi
“ Tôi cũng đã hơi nặng lời, nhưng có một chuyện tôi muốn nói rõ, giữa chúng ta chỉ nên có công việc. Không nên tồn tại những thứ khác”
Câu nói đó khiến Linh hơi nhói trong tim, nhưng không sao, ít ra Phong cũng không còn dÙng ánh mắt lạnh lùng đó với cô nữa.
Cuối người xuống -
“ Cám ơn đã cho tôi cơ hội ”
“ Được rồi, cô ra ngòai làm việc tiếp đi ”
“ Vâng thưa giám đốc.”
Lúc này tại quán ăn Nhật !
“ HẾ cái này của tao, sao mày dành vậy ”
“ Gì chứ tao gọi trước mà ”
“ Không là của tao, trả đây ”
“ Điên àh .tại sao lại phải đưa khi tao là nguời ngồi trứơc nó chứ .”
Hai đứa nó chỉ vì dĩa cá hồi ướp mà dành tới dành lui
Bộp Bộp Mỗi em mộ quả, Tuyết từ nãy đến giờ cầm cây đũa lên mà chả gấp đựơc miếng nào . Vì hịên nay do ngồi giữa hai con háo ăn này mà ngay cả dĩa đồ ăn gần ngay trứơc mặt cũng không tài nào với tới.
Bó tay, Tuyết nện lên đầu nó và Phương mỗi đứa một quả cho chừa cái tật dành ăn.
“ Hai đứa có thôi không hả, truớc mặt còn cả tá món, tại sao phải nhất quyết giành cho bằng được nó vậy ”
Ôm , thương tiếc cho cái đầu tội nghiệp của mình, nó bịu môi đốp trả
“ Gì chứ, quả thật em là người kêu trứơc mà ”
Phương cũng không vừa
“ Nhưng người ta mang lại chỗ em chứ bộ ”
“ Nè, con kia , sao mày vô lí vậy ”
“ Gì , gì quả thật là vậy mà ”
Thế là nhào vô chiến đấu võ mồm tập hai
“ STOP ppppppppppppppppppppppp”
Giật thót người lên bới tiếng hết thất thanh của Tuyến, người nó và Phương cứ như bị đóng băng vậy, Hên là gian phòng này cách âm, chứ không cái tiệm này sập là cái chắc .
Cuối cùng , để nó và Phương không đấu khẩu nữa, cô tuyên bố .-
“ Dĩa này là của chị. Chấm hết.”
Ô men .ở đâu ra cái khiểu xử lí này vậy trời !!!
Mặt hai đứa nó bây giờ trông rất tức cười, méo lên méo xuống nhìn mà cô chị.
Vừa dứt lời Tuyết định bỏ miếng cá đó vào miệng thì
Thì cái gì sẽ xảy ra, nãy giờ sao không nghe tiếng ông Long vậy tà ?
Còn Phong và Tuấn, sau khi giải quyết hết đóng công vịệc, sẽ làm gì nhỉ
Liệu cho đến khi nào Long phát hiện cô em mình đang cặp kè nhỉ còn Tuyết nhà ta có cơ hội chạm mặt với Phong không
CHÁP 39
Hé mở !
XỌAT
.Hoppppp
Miếng cá bay vèo vô miệng Long, tay anh vẫn còn nắm chặt cổ tay Tuyết vì do lúc nãy đã chụp lại và xoay hướng đũa vào mỏ mình.
6 Con mắt trợn ra nhìn Long, anh vẫn ung dung ăn tiếp sau khi đớp gọn miếng cá nằm trên đũa Tuyết.
Bất ngờ không phải vì miếng cá mà là từ nãy đến giờ không biết Long đã đi đâu, tự nhiên khi không xuất hiện cái bụp rồi cướp mất luôn miếng đó.
Cơn nóng trong người Tuyết bắt đầu trổi dậy, đập mạnh lên bàn .
ẦM nó và Phương lếch người ra một bên, cách cô chị gần nữa mét. “ Thật là quá lắm mà, còn gì là phép tắc nữa” ( Ặc bà này nhiễm phim cổ trang nặng nhỉ !)
Mà thôi nổi điên chỉ vì miếng cá thì hơi bị khùng, thành ra Tuyết nén cơn giận lại, cầm đũa lên gấp miếng khác
Vừa mới huớng đôi đũa về phía mục tiêu mới thì Long lại đốp gọn nó lần thứ hai, , Xoay qua hướng khác lại bị phỏng tay trên hướng khác tiếp tục y như cũ
Càng lúc khói lữa xung quanh Tuyết một ngày lớn ra, khiến cho hai tụi nó, run vì phát sợ. Mà hông hiểu ông Long có uống nhầm thuốc không nữa, khi không lại đốp tay trên của Tuyết liên tục.
Nó cầu nguyện cho Long
- Phương nối bước.
Qủa thật hai tay của Tuyết đang di chuyển xuống dưới gầm bàn thì
Pít Pít Pit !!!!
Điện thọai của Tuyết chợt reo lên, Liếc xéo Long một cái rồi đứng dậy , bước ra khỏi phòng nghe điện thọai.
Nhìn theo bóng “Bệ Hạ” của mình ( Ặc !) , Long thầm nói trong đầu
Tại hàng lang, trước phòng vệ sinh vài mét.
“ ”
“ ”
“ Ok ! I see ”
“ ”
“ Oh no, It is up to you ”
“ ”
“ Ok ok bye !”
Vừa cúp máy, Tuyết xoay người lại thì giật tóan lên, vì Long đã đứng sau lưng cô từ lúc nào Vài giây sau, cuối cùng cũng bình tĩnh lại chợt nhớ tới vụ lúc nãy, tức lên mà mắng -
“ Tên vô lễ ! Ngươi ”
Chưa kịp để Tuyết nói hết câu thì Long cầm cái bịch gì đó, ịnh nhẹ lên đầu cô nói -
“ Uống cái này rồi muốn ăn bao nhiêu cũng được”-
Vừa nói xong , lập tức quay lưng bỏ đi thẳng vào phòng lại.
Để mình Tuyết đứng ngay hành lang mà mặt ngố đến không tả, đứng trơ người vì câu nói của Long .
Sờ tay lên đầu mình lôi bịch đó xuống -
“ Hủm, cái gì đây ?”
Xoẹt XOẹt
Móc ra khỏi cái bịch trắng nhỏ đó, Tuyết hơi bị bất ngờ vì thấy đây chẳng phải là thuốc chóng dị ứng sao Nghĩ nghĩ nghĩ
Ba phút sau
“ OH MY GOD ! Mình quên bén , mình dị ứng với cá hồi !!! .Vậy chẳng lẽ lúc nãy tên này ”
Chợt trên mặt Tuyết hiện một nụ cuời nhưng hai giây sau .
Thật sự trong lòng thấy hơi hơi hồi hộp, nhưng cái tính ngang bướng có thừa của cô khiến cho sự rung động đó bị đá bay đi một cách tàn nhẫn .
Đúng vậy, nếu không nhờ Long nhanh trí biết cô thế nào cũng quên, nên nhân lúc họ lên phòng , gọi món anh đã chạy nhanh đến tiệm thuốc tây để mua cho Tuyết. Với lại đưa trứơc mặt hai con nhiều chuyện đó thế nào cũng thi nhau mà gạ mà tra mà hỏi, nên đâm ra chỉ còn nước đốp tay trên của Tuyết thôi. Số ông này cũng may nhỉ, không có cú điện thọai thì chắc nguyên cái bàn đầy đồ ăn đó đã yên vị lên mặt Long rồi.
Sau khi uống viên thuốc Long đưa, Tuyết quay lại phòng ăn, đốp khí thế mà không sợ ngứa , nổi mẫn hay khó thở gì cả.
Làm nó và Phương cũng nghiêng đầu thắc mắc. Mới nãy còn nổi trận lôi đình mà, sau bây giờ đổi tính nhanh dữ vậy đang ăn một hồi chợt nó mới nhớ - “ Ế Ngừng lại, chả phải chị dị ứng với cá sao ”- Miệng nói tay chụp đôi đũa của Tuyết lại.
Ặc, chờ nó nhớ thì có nước Tuyết đã die từ lâu rồi
“ Yên tâm , chị có uống thuốc rồi, mà chờ em nhắc chắc giờ chị không còn ngồi đây đâu ”
Mặc đỏ lên vì câu nói của Tuyềt, nó quê quê, thấy thế Phương chu mỏ lên mà ghẹo .
“ He he he .ham ăn nó mới vậy đó chị ”
“ AX x .cái con này .” Nó lườm con bạn một cái.
Quay qua hướng Phương, Tuyết nói tiếp -
“ Sao dĩa em đầy ắp thế ?? Hủm .”
Giật mình vì câu nói của chị, nhỏ ngước xuống mới biết, từ nãy giờ do lo thủ kho nhà mà bây giờ trứơc mặt nhỏ có cả đóng đồ ăn.
“ À HA nói người ta mà hổng nhìn mình ”- có cớ nó trêu nhỏ lại
Cứ thế mà suốt bữa ăn, lại rộn rả tiếng cười của Tuyết và Long, khi chứng kiến cảnh Phương và nó vừa ăn, vừa đấu vỏ mồm.
Lâu lâu Long cũng lén liếc nhìn Tuyết, nguyên nhân không rõ chỉ biến lén nhìn là lén nhìn thôi.
Sau khi cả đám ăn xong, đang dạo trên vỉa hè thì
Nó vừa đi vừa hít không khí trong lành, Phương cũng vậy chợt Tuyết quay sang hỏi Long
-“ Nè, nô tài, hôm nay là thứ mấy vậy ?”
Siễn niễn với cái biệt danh Tuyết đặt cho mình, Long chào thua mà nói, .-
“ Dạ là thứ tư ạ”
“ Ngoan lắm”- Cười đểu nghiêng mặt qua nhìn Long.
Bất chợt hai con bất động , y như tượng sắc Thấy thế Long bước lên khuề khuề mà hỏi
“ Nè, hai đứa sao vậy, trúng thực à ”
Nó Lấp bấp hỏi Long
“ A.n n h. .m.ớ.i n.ó.i .gì. h.ô.m h.ô.m n.ay ”
“ Thì là thứ từ chứ gì nữa ”
Tá hỏa lên, Phương hét .-
“ CÁI GÌ, THỨ TƯ ”
Xoay đầu lại nhìn nó nó nhìn Phương
“ HÔM NAY CÓ TIẾT MÀ .!”- Đồng thanh
Há hóc mồn lên trời ạ ! cả ngày đi học cũng không nhớ. Nhanh tay rút chiếc điện thọai ra, nó xem -
“ 1 giờ chiều rồi .”
“ Còn hai tiết nữa !! ”
“ Vậy”
Bốn mắt nhìn nhau
“ EM PHẢI ĐẾN TRUỜNG ĐÂY, ANH ĐƯA CHỊ TUYẾT VỀ GIÚP EM NHÉ ”
“ ANH HAI THƯỢNG LỘ BÌNH AN , CHỊ ! EM ĐI ”
Tốc độ kinh hòang nó và Phương bắn cái vèo khiến cho Long và Tuyết chóang váng chả biết tụi nó bị cái gì nữa.
Chóng tay, thở dài, cười hờ hợi Long nói .-
“ Hai đứa ngốc này, Thiệt tình ”
Xoay qua nhìn Tuyết .
“ Giờ thì sao ? ”
“ Khách Sạn”-
Vâng chỉ hai chữ gỏn gọn, sau đó Tuyết bỏ đi trứơc
Long hơi bất ngờ, nhưng chợt anh cười một cái rồi chạy theo phía sau cô
Tại trường học
Hộc hộc hộc
Vịnh cánh cửa mà nó và Phương thở như chưa từng được thở. Cũng may tiết thứ ba vẫn còn chưa bắt đầu, mọi người cũng vừa mới vào xong giờ chơi
Đi siên sẹo đáp bịch lên ghế của mình, nó thở hổn hển
“ Mệt quá, chắc tao chết mất Phương ơi ! ”
“ Tại sao hai đứa mình lại quên mất hôm nay vẫn còn đi học vậy trời ”- nằm sát rạp lên mặt bàn, nhỏ rên rỉ .
“ Tao cứ tưởng hôm nay chủ nhật ấy chứ ” ( Ặc bó chíu )
Một hồi sau bỗng nó ngồi thỏm dậy, vì nhận ra hai tên kia không hề có trong lớp lắc mạnh người Phương -
“ Nè, mày không thấy lạ sao, Phong và Tuấn không có trong lớp .”
Chạy một mạch tới đây, nhỏ vẫn còn đuối sức, dơ tay lên vẫy vẫy, nói mà mặt vẫn úp xuống bàn -
“ Chắc lại bận họp rồi”
Đớ người với cân trả lời của Phương đầu mọc đầu dấu hỏi -
“ HẢ ??? “HỌP” .? .”
Chết cha ! Lỡ miệng nói tọet ra rồi, người nhỏ như bị đóng băng vậy, lập tức ngồi thẳng dậy xịt thuốc cho tan mấy dấu hỏi trong đầu nó
“ À .À hồng phải vậy, ý tao nói chắc hai tên đó lại la cà đâu đó rồi, thôi để tâm làm gì bả vô kìa, !! ”
Gỉa điên trắng trợn Phương lay hoay lấy nhanh mấy cuốn tập ra rồi bắt đầu ghi ghi chép chép .
Nó thì cứ đờ người ra, mặc dù không còn hỏi con bạn nữa nhưng trong lòng cảm thấy hình như nhỏ giấu chụyện gì đó.
Suốt tiết học, chả biết thế nào, sao cái từ “Họp” đó cứ bay vòng vòng trong đầu nó chợt tự nhiên nó lại nhớ tới hai chữ “ Gíam đốc” mà mấy bữa trứơc khi đi xem phim với Phong, nó đã gặp Linh
Hai cái này hình như có liên quan gì đó phải hông vậy chắc không đâu
Đầu nó nghĩ hết cái này tới nghĩ đến cái khác Hồi lâu sau , nó quyết định sau giờ học sẽ đến nhà Phong .
Khách Sạn AIL .
“ Nhít dô một chút, ừ ừ .chỗ đó chỗ đó đấy ”- Nằm thả mình trong bồn nước trắng tinh, dài dọc xuống Tuyết thư thản, sảng khóai trong đôi tay của Long
“ Này, có thật lần này cô sẽ ở lại luôn ????”- Tay không ngừng mát xa cho đôi vai mỏng manh trắng hồng của Tuyết.
Im lặng , không nói gì hết, Long tiếp tục nhịêm vụ của mình.
Sau khi hết giờ học, như đã theo dự tính, nó đi đến nhà Phong, ban đầu Phương định rủ nó đi mua sắm , vì nhỏ biết có về cũng không gặp đựợc Tuấn , cô đơn torng căn phòng đó . Thật sự rất khó chịu, nhưng rút cuộc nan nỉ mãi àm nó cũng hổng chịu đi, nên nhỏ cũng đành về nhà vậy.
Bước đi tung tăng trên co đường đến nhà hắn, nó cảm thấy quen thuộc biết bao nào là những ngày tay trong tay trên con đường này, những ngày Phong phải cõng nó thay gì đi bộ, những khi cả hai true chọc, rượt đuổi nhau tất cả những khỏanh khắc hạnh phúc đều thóang hiện lên trước mắt nó.
Ôi nó yêu người đã xây nên con đường này ( Sax x con này khùng nặng ), người đã tình cở tạo ra ký ức đẹp giữa nó và hắn cám ơn nhé !
Chỉ còn vài khúc nữa là đến nhà Phong
Một
Hai
AH ! .
Chợt bước chân nó chậm dần lại, không sốc nhưng hơi ngạc nhiên. Bộ dạng nữa muốn bấm chuông nữa không muốn của Linh càng làm nó tò mò hơn nữa
Cứ thế mà nó không hề bước gần lại, chỉ đứng từ xa ,,xem rút cuộc có chuyện gì
Đắng đo một hồi , Linh cũng quyết định ấn vào cái chuông đó
KinG KonG
vài phút sau
CẠCH
Hắn vừa mở cửa , thì thấy Linh đứng trước nhà mìh, trên tay cầm sấp hồ sơ gì đó
“ Sao cô lại ở đây ” ( Ặc thì bấm chuông rồi phải đợi người ta ra chứ , chả nhẽ bấm rồi bỏ chạy à, tên khùng thú hai !)
Thấy Phong , lập tất Linh mừng hớn hở, tuy chuỵên này cũng không cần gấp lắm, nhưng kệ, đó cũng là cơ hội để cô được gặp Phong Linh đưa hai tay sấp hồ sơ đó
“ Ah, vì có vài tối tác cần thay đổi gấp một số điều kiện , lẽ ra lúc sang tôi phải đưa cho Gíam đốc , nhưng tại bận phát thảo tư liệu cho cuộc họp vào ngày sau, nên tôi quên mất”
Nhận những tài liệu đó từ tay Linh, hắn nó -
“ Được rồi tôi sẽ giải quyết, nhưng lần sau cứ việc gọi điện bào rồi để chúng trên bàn làm việc, tôi sẽ đến lây, cô không cần phải làm vậy ”- Tuy giọng nói rất bình thường , không hề tỏ ra chút lạnh lung nào cả, nhưng Linh hơi bị hụt hẫn , cứ nghĩ ý ra cũng được mời vào trong chứ ( Vỡ mộng ).
Lát sau đành phải vậy thôi chứ biết sau được
Linh cuối đầu chào hắn rồi đi ”
“ Vâng tôi hiểu rồi tôi về đây, chào Giám đốc” Linh vừa quay lưng đi được vài bước thì .
“ Cám ơn cô về chuyện này ”
Chợt hắn lên tiếng, sau đó cũng đóng cửa, vô nhà lại
Còn nó, từ nảy tới giờ , cuộc đồi thọai giữa Linh và hắn, nó hòan tòan không nghe rõ mấy, chỉ khi, lúc Linh cúi đầu nó mới nghe thóat đựơc hai từ “Giám đốc”. Bực mình, lại hai từ đó nữa, rút cuộc chuyện gì đang xảy ra đây, tại sao lại kì lạ đến thế
Mung lung một hồi, nó tiếng lại gần trước cửa nhà hắn.Không bấm chuông chỉ lấy Phone ra mà gọi
Píp píp píp
[ Là em đây ]
Vừa nghe thấy giọng nó, lập tức hắn ngồi bật dậy khỏi ghế, tay cũng ngừng gõ gõ trên laptop.
[ Em đang ở đâu vậy ]
[ Trước nhà anh nè ]
Câu nói đó vừa dứt, lập tất, Phong chạy như bay ra cửa
Cạch
Bóng hai ngưới ôm lấy nhau chợt hiện lên dưới ánh nắng cam cam của chiều rọi.
“ Này, sao hôm nay anh lại trốn học vậy ”
Nằm trong lòng Phong, tay ôm hắn, nó khẽ nói
“ Hủm, chẳng phải anh đã gởi tin nhắn cho em rồi sao ”
“ HỞ????”
Mặt ngu ra thấy rõ, nó ngồi bật dậy, với tay lấy chiếc di dộng của mình bấm bấm .bấm
[ Hôm nay, anh có một số việc, chắc không đến trước được. Em đừng giận . Yêu em nhiều ]
Tá hỏa lên, đúng thật Phong có gửi tin nhắn cho nó, nhưng lại không hề để ý, vì nó cài chế độ chuyển thẳng vào họp thư bên trong, nên màm hình ngòai không hề có biểu tượng của tinh nhắn.
Bí thế nó le lưỡi ra xoay đầu cười với hắn
Thấy gương mặt vở lẽ của Nghi, Phong yêu làm sao cái nét thơ ngây đó, đưa tay nắm cổ tay nó lại, kéo nhẹ vô người mình .cười hiền nói
“ Ngốc này ”
Cả hai tiếp tục quấn vào nhau, sau lần ở bãi biển, có lẽ giữa nó và Phong không còn ngại ngùng gì nữa cứ thế mà trao nhau những nụ hôn nồng cháy, những cử chỉ nhẹ nhàn nhưng không kém phần âu yếm, những cái vuốt ve ngập tràn hạnh phút, những hơi thở, nhịp tim. Làn da .tất cả đều được hòa tan làm một.
Nằm trên người hắn, chợt nó hình như nhớ ra cái gì đó
“ Phong !”
Tay vuốt va làn da mịn trên lưng nó .Phong dịu hỏi -
“ Hủm ?”
“ Hôm nay , thật ra em cũng trốn hết những hai tiết đấy, nhưng có nguyên nhân đàng hòan nha .”
Hơi ngỡ ngàng khi nghe nó nói vậy, hắn thắc mắc hỏi . “ Có chuyện gì quan trọng à ?”
Dúi dúi đầu vô ngức hắn, nó cười tủm tỉm nói -
“ Uhm rất quan trọng, vì hôm nay , chị em về nước, mà còn là về luôn nữa bây giờ không những có anh, mà cả chị hai cũng trở về. Đột nhiên em thấy mình hạnh phúc quá ”
Gịong nũng nịu trẻ con nghe dễ thương làm sao, Phong cuối đầu xuống hôn lên mái tóc của nó.
Ngay cả cái tên mà Phong cũng biết thì chuyện này là hiển nhiên, vì hắn vốn nắm rất rõ bức cứ thông tin nào của Lưu Thế Khải mà.
Không phải nó vô tâm, nhiều khi múôn hỏi về gia đình Phong lắm , nhưng chẳng thể mở miệng được khi thấy trong ngôi nhà này không co bất cứ một tấm ảnh nào cả. Liệu phải chăng Phong có một kí ức không yên bình.
Chính nó cũng là người từng trải qua cảm giác àny, cảm giác thiếu mẹ, thật trống trải nếu là vậy, nó cũng không muốn hỏi nữa .cứ để cho đến khi hắn tự nguyện nói ra. Nó không muốn vô tình chạm vào vết thương của hắn, nếu có.
Vài tiếng sau, khi Phong đang ở bếp chuẩn bị món ăn cho nó. Ngồi vu vơ một mình trong phòng, đột nhiên nó để ý thấy sấp giấy mà lúc nãy Linh đã đưa cho hắn. Cái tật táy mấy tay chân cộng thêm tính tò mò đã khiến nó từ từ buớc gần lại cái bàn đó.
Lật cái bìa vàng ra
!
“ Hả cái gì đây ?”
Nghi đã thấy được những gì ?
Liệu có phải mọi việc đã bị lộ không ?
Mọi người đón xem tập sau nhé.!!!
CHÁP 40
Đếm Ngược Thời Gian
( Phần 1)
Xọat xọat xọat
[ Chuyển nhượng cổ phần công ty JOY Bên kí kết sẽ đứng ra bảo lãnh trọn số hàng tiêu thụ
Bên A
Chủ Tịch SPY
Thiên Anh Phong ]
Bàng hòang với những gì mình thấy được, tay nó bắt đầu run, nhưng vẫn lật tiếp.
Xấp thứ hai
[ Gíam định, mở rộng chiến dịch khai hoang thị trường
Công trình xây cất được thực hiện bắt đầu
Trích vốn 5 triệu USD
Người Ký
Chủ Tịch SPY
Thiên Anh Phong]
Vẫn không tin, cứ thế mà nó lại cứ lật tiếp những sấp hồ sơ bên dưới mọi thứ .mọi thứ đều có cái tên Thiên Anh Phong tim nó bắt đầu run sợ, và đau nhói
Bịch Bịch Nghe tiếng bước chân đang từ từ tiếng lên phía trên gác, nó vội gấp mọi thứ lại, để y nguyên như cũ , rồi tỏ vẻ không có gì, quay lại giường ngồi thừ xuống. Nhưng thật sự lúc này nó cười không nỗi nữa Đúng là Phong đang giấu nó chuyện gì rồi, lòng chợt đau vì cảm thấy hắn không trung thật với nó. Chẳng lẽ nó không đáng đề hắn tin tưởng sao.
Thấy nó ngồi như khúc gỗ, hắn chợt mỉm cười vì nghĩ rằng , chắc đã đói rã rợi lắm rồi đấy, nên mặt mài cứ chù ụ xuống một cục.
Bước lại gần nó, ngồi chỏm xuống trước mặt lên nên nhà -
“ Này ngốc, đừng nói với anh , sáng giờ vẫn em vẫn chưa ăn gì đấy ”
Tay bê dĩa, tay vuốt lên đôi má hồng hồng của nó, cố cười gượng , nó múôn tin Phong, vì thế nó nghĩ sớm muộn hắn cũng sẽ nói cho nó biết, chuyện gì đang xảy ra
Nghĩ thế nên , nó cố gắng lấy lại vẻ tự nhiên, đón nhận lấy dĩa thức ăn từ tay hắn, mà không tự nhiên nó trả về tay hắn lại. Chu mỏ nói .-
“ Anh đúc em cơ .”
Cười thua với tật nhõng nhẻo của nó, Phong bắt đầu cầm nĩa lên, chít vào miếng bò, rồi -
“ Ngoan nào ”
Mỉm cười đốp lấy miếng thịt đó Nhìn những cử chỉ yêu thương , ân cần của hắn màbgương mặt nó đã có vẻ trở nên vui vẻ hơn rồi, nhưng ánh mắt lại chưa hòan tòan thay đổi -
Tại công ty BLUS .
Hôm nay, Tuấn và Chi lại có cuộc hẹp, đề tài vẫn cứ như cũ , cả hai đưa ra điều kiện để tuyển chọn nhân lực cho lần nhận hàng đợt này, cần pảhi có tay nghề cao mới được tuyển dụng, Hơn nữa độ tuổi cũng không kém phần quan trọng. Qúa già cũng không được, quá trẻ lại càng không.
Ngồi bàn thảo một hồi, chợt Chi ngưng thôi không nhìn vào đóng giấy nhựa nữa, ngước lên nhìn Tuấn hỏi -
“ Với thân phận này, chắc hẳn có nhiều cô theo anh lắm nhỉ .!”
Cười huề với câu nói của Chi, tên này vẫn nhìn vào sấp lí lịch đó, nói một cách vô tư và bình thản
“ Lúc trứơc có lẽ là như vậy, nhưng bây giờ thì không còn nữa .”
“ Vậy, bây giờ thì sao .? ”
Ngước lên nhìn thẳng vào mắt chi, cười trông rất hạnh phúc -
“ Tôi đã kiếm được một nữa rồi .”
Chi không hề thay đổi sắc mặt khi nghe Tuấn nói vậy, ngược lại còn .-
“ Hừm hừm .xem ra cô gái đó thật may mắn ”
“ Không người may mắn là tôi đấy chứ ”
Chợt hình như nghĩ ra được gì đó, Chi bạo miệng -
“ Tôi muốn mời anh dùng bữa, ngày mai được không, sẵn tiện dẫn cô gái đó để tôi có diệp chào hỏi , làm quen. Tôi rất tò mò về người có thể trói giữ một tổng giám đốc hào hoa như anh đây .”
Bật cười với cách nói chuyện của Chi, -
“ Ha ha .ha,có vẻ cô nâng cao tôi quá rồi. Nếu từ chối lời mời của cô , thì thật không phải. Cũng đuợc, thay mặt cô ấy, cám ơn cô trước đấy.”
Thư giản trò chuyện một hồi, cả hai lại quay về với công việc.
“ ƯM m ”
Với tay chộp lấy cái đồng hồ đeo tay trên bàn, Long lờ mờ xem giờ giấc.
Ngồi chỏm dậy, tựa lưng vào phía sau thành giường. khỏi cần ngó qua cũng biết Tuyết đã bỏ đi từ lâu rồi
Đưa tay lên vuốt vào mái tóc của mình, Long mệt mỏi nghĩ
Quay trở lại lúc khi Long đang máx xa cho Tuyết.
Ngâm một hồi lâu trong bồn, cái mệt mỏi sau chuyến bay dài cũng dần phai đi, chợt Tuyết đưa tay kéo mặt nạ xuống
“ Được rồi .”
Vừa nghe thấy thế Long cũng ngừng họat động đôi tay của mình lại. Đứng chỏm dậy ra khỏi bồn, với thân ướt đẫm không một mảnh áo che , Tuyết nhè nhẹ tiếng vào chiếc khăn đang được dang rộng trên đôi tay rắn chắc ấy của Long.
Cuốn vào người cô lại, anh nhẹ nhàng lau đi những giọt nứơc còn vương vấn trên làn da mịn màng ấy.
Sau khi người đã khô, chòang tay lên đôi vai rộng của người đối diện Tuyết, dần dần cả đôi môi khiêu gợi đó áp sát vào làn môi nóng hổi của Long.
Cứ thế mà cả hai quấn lấy nhau .được một lúc, Long bắt đầu bế nhẹ cô lên, đặt trên giường và ( tự hiểu )
Quay trở lại hiện tại.
Thật ra đây không phải lần đầu của hai người, mà số lần quan hệ đó có lẽ đã được đếm qua bàn tay thứ hai rồi ấy chứ.
Nhưng có một điều khác lạ. Sự quan hệ này không hề có tồn tại hai chữ “ Tình yêu”
Ngồi như người mất hồn, kí ức 5 năm về trước dần dần tái hiện lại trong trí Long
{ Một chàng trai đang bị cả đám con gái vây quanh, đông cứ như là keo ngọt bị kiến bu ấy dở khóc dở cười với tình thế của mình chợt không biết từ đâu , một cô gái xinh xắn trạc 16 tuổi bước đến.
Tiếng lại gần chàng trai cỡ chừng 17, cô đưa hai tay lên nắm lấy cỗ áo của chàng trai đó kéo đi một cách mạnh bạo, đám con gái bắt đầu xào xáo lên
“ Ê, con kia, mày làm gì thế hả ”
Vừa nghe con nhỏ đó gọi mình bằng hai chữ “con kia”.
Lập tức cô xoay lại nhìn nhỏ đó bằng ánh mắt vô cùng đầy sát khí, khiến cả bọn đang ồn ào cũng trở nên im thinh thích đi.
Gịong lạnh lùng van lên -
“ Lũ rỗi hơi !”
Vâng chỉ vỏn vẹn ba chữ, cô lại xoay ngừoi tiếp tục lôi chàng trai đó đi, trước bao nhiêu con mắt ngỡ ngàng lẫn ganh ghét .
Đột nhiên anh chàng đó mỉm cười, tay khóat lên đôi vai mỏng manh đó, ngay lập tức cô gái hức đôi tay đó ra -
“ Này, đây là thái độ của một tên nô tài đó hả ”
Chàng trai vẫn cứ giữ nguyên cái vẻ cười đó, tay vòng sau chíếc eo nhỏ nhắn , đẩy sát vào thân mình. Thì thầm vào tai cô.
“ Trứơc khi kí kết, phải xem qua thủ tục đã”-
Dứt lời chàng đẩy cô gái đó vào tường và bắt đầu trao những nụ hôn ác chiến, nhưng cũng rất mãnh liệt.
Không khán cự, đôi tay mỏng manh của cô gái cũng dần dần ôm chặt cổ người con trai đó
Trứơc đó 2 ngày,
“ Nè, tượng đá !, tuần sau là tôi bay rồi ”-
Bước đi trên cái bụp tường dài và dày trên sân thương, nơi kết nối trường nữ sinh TAMO và trường nam sinh KAIDOC . Đúng vậy, chỉ cần leo qua , bước đi trên cái vách ngăn đó thì có thể dễ dàng qua được phía bên nam sinh.
Nhưng phải là người có gan to lắm mới dám đi trên đó, vì thật chất cái vách ấy dài tận gần 3 mét , hơn nửa độ ngang chỉ gần hơn một gang tay thôi, nếu mất thăng bằng thì rớt xuống dới đó là chuyện dễ như chơi.
Ngước đầu lên nhìn bầu trời, anh chàng ngồi phía bìa, ngòai cùng của sân thượng .( ba vơi má này lựa chỗ an tòan ghê ha tòan bìa với vách ) ngắm nhìn mây trôi mà nói -
“ Vậy sao, một tuần nữa àh”
Đáp gọn vào vị trí bên cạnh chàng trai, cô ngồi thụp xuống, dang hai chân dũi thẳng ra, tay chóng phía sau trên nền đất.
“ Tại sao lại thích nơi này?”-
Hướng mắt lên bầu trời, giống y đúc chàng trai, cô lặng lẽ lên tiếng, nhưng giọng nói vẫn cừ lạnh lùng như ngày nào.
“ Vì thích thôi”- câu trả lời sao mà huề vốn thế, nhưng không hiểu sao cô gái đó lại có thể hiểu được ý nghĩa .
Cả hai cứ như thế , im lặng mà cùng nhau ngắm bầu trời
Mội hồi lâu sau, chàng trai lên tiếng -
“ Có bao giờ làm vua mà bất hạnh không ”
Hơi thóang ngạc nhiên khi nghe hỏi thế, cô suy nghĩ đắng đó một hồi , cuối cùng cũng quyết định đưa ra đáp án -
“ Không”
Tuy mắt không hề phìa về phía cô, nhưng anh vẫn hỏi -
“ Vì sao”
Cô gái đứng bật dậy, dang hai tay ra thật rộng , cứ như muốn ôm cả thế giới này
“ Vì nếu như thế, trong tay sẽ có tất cả mọi thứ này đây ”
Câu trả lời đó, khiên chàng trai bật cười lên thành tiếng -
“ Ha .ha .ha đúng là vậy, nhưng vẫn còn một thứ không bao giờ có được ”
Quay ngược phía sau chàng trai đó, cô hỏi -
“ Thứ gì !”
Người con trai đó không trả lời mà chỉ đưa ngón tay lên, đánh một dấu chéo lên tim mình
Chợt cô gái cười mỉm, tiếng lại gần chàng trai đó, ngồi nhẹ xuống phía đối diện
“ Sao là trái tim à ! Nực cười, cứ tưởng là gì .! thứ này vẫn được mua bằng tiền và quyền lực đấy chứ, sao có muốn thử không ?”
Nhìn sâu vào đôi mắt vô cảm của người con gái đó bất chợt chàng trai đưa đôi tay lên ghì cổ cô sát lại, rất sát . chỉ cách gương mặt mình 3cm giọng trầm nói -
“ Nhưng cái giá không nhỏ đâu ” Không hề lay động, cô vẫn lạnh lùng nói -
“ Là gì”
“ Một Đêm ”
Thứ được cho là tình yêu vĩnh cửu từ lâu đã bị cô chà đạp trong bước chân của mình, người cô yêu thương nhất , rút cuộc cũng chỉ vì cái tài sản kết xù của ông bố mình mà thôi.
“ Trên đời làm gì có tình yêu chân thật, chỉ tòan thứ rác rưởi.”
Vâng , định nghĩa tàn bạo về tình yêu đó được do chính cô gái này tạo nên đấy.
Một chàng trai chán nản khi vô tình phát hiện đựơc sự thật tàn ác đã xảy ra trong ngôi nhà mình. Đúng vậy cứ ngở điều đó sẽ mảĩ là bí mật giữa người mẹ và cô con gái chứ. Nhưng không , mỗi khi bà thức trắng trong những đêm ngập tràn nước mắt bênh cô con gái nhỏ, chàng trai đã vô tình nhận thức đuợc việc gì đó đả xảy ra với người mẹ mình, và cả chứng bệnh kì lại của cô em nhỏ.
Đúng là trời trêu mà, tại sao cho đến bây giờ anh mới nhận ra được, một đứa con trai vô dụng.
Mỗi người một cảnh, nhưng nơi đây tại phía ngòai của cái sân thượng cao chót vót . Cái nơi đã khiến anh thấy trên khuôn mặt xinh đẹp của cô gái, và cũng là nơi cô đã thấy anh cứ mãi ngước nhìn lên bầu trời.
Những dòng nước mắt buôn chảy từ con tim rạn nứt.
Kể từ đó, chiếc sân thường trường KAIDOC không biết từ lúc nào đã xuất hiện hai chiếc bóng lặng lẽ âm thầm như gió ngồi kề bên nhau.
Chấp nhận điều kiện “Một Đêm” của chàng trai, lần đầu tiên, phải không biết tại sao cô lại đồng í với cái điều kiện quái đảng này nữa !.
Nằm trong đôi tay ấm áp đó, cô gái đã nhận được biết bao nhiêu là nụ hôn, là cử chỉ, là những cái vuốt ve đầy ngọt ngào.
Nước mắt ? đương nhiên là có, làm sao có một cô gái nào mà không rơi lệ với cảm giác đầu đời chứ, sự di chuyển nhịp nhàng, làn da lướt vào nhau, san sát lại, những giọt mồ hôi lả tả trên khuôn mặt người con trai đó, phút chốt rơi nhẹ lên má cô, tòan thân trở nên nóng rực, cứ thế mà cả hai không ngừng cuống lấy vào nhau.
Mọi thứ không khác gì mấy với những đôi tình nhân , chỉ duy nhất một điều, trong màn đêm tối, ba chữ “ Anh yêu em ” không hề tồn tại.
Đêm đó thật sự đã lấy đi cái gọi là trinh tiết của người con gái mang tên Lưu Nhã Tuyết.
Đúng vậy, để đổi lấy cái danh nghĩa nhà vua và nô bộc, họ đã đem thân xác mình ra mà đánh cược.
Long cũng không hiểu chính bản thân mình, tại sao cho đến bây giờ anh vẫn chấp nhận nó, cái danh phận tôi tớ cho một đứa con gái không hề nói yêu anh.
Và cả anh cũng chưa bao giờ xác nhận tình cảm của chính mình, sau một đêm, cô ấy lại lặng lẽ bỏ đi khi anh vẫn chìm trong giấc ngủ.
Thế đấy các bạn, cả Tuyết và Long chỉ đem chuyện chăn gối ra mà cá cược. Nhưng chưa bao giờ Tuyết mở miệng đòi Long phải trao trái tim cho cô cả, điều cô muốn chỉ đơn giản là một đêm cùng chàng.
Cứ thế, mỗi khi Tuyết về nứơc, cô lại lao vào lòng Long để thực hiện đúng lời hứa của mình thay cho câu anh đã từng nói
“ Không có gì là mãi mãi cả, để giữ được nó, chỉ có cách dùng thân mà níu lại”
Bó chíu với trò của hai người này, Tuyết chỉ vì cái danh hiệu nhà vua mà vẫn tiếp tục chấp nhận chung chăn chung gối cùng Long đấy.
Còn Long, ngược lại , thật chất anh cũng không hiểu nguyên nhân vì sao anh lại nói lên câu nói này nữa.
Mãi mãi giữa họ sẽ là một “bí mật”.
Sau một bữa trưa mặn nồng với tên nô tài của chính mình, Nhà vua ung dung, bước về ngôi nhà cô đã từ lâu không được sưởi ấm.
Đang bước gần đến cổng chợt Tuýêt núp vào cái cột đèn to kia
Bây giờ thì các bạn cũng hiểu đựơc vì sao cái từ “bệ hạ” và \\\"nô tài” đó lại tồn tại giữa Tuyết và Long rồi nhỉ. Tuy không có tình yêu, nhưng giữa họ vẫn có một thứ gì đó không thể tách rời Sở dĩ Long bảo Tuyết là con nhỏ đáng ghét vì ngòai cô ra , anh không tài nào gần gũi được người con gái khác. Nhưng trong khi đó, thái độ của cô , lại chẳng khác nào đang đùa cợt , bong đùa với anh. Àh , quên nữa .
Vì sao Tuyết lại núp vậy .?
Còn Nghi, sau khi đã vô tình đọc đựơc những tài liệu đó nó có còn tin tưởng Phong không
Mục đích của An Chi về lời mời đó sẽ như thế nào ?
CHÁP 41
Thời Gian Đếm Ngược
( Phần 2 )
Tại một ngôi nhà trọ khá nhỏ ấy,
Cạch cạch cạch cạch
Tiếng gõ máy liên tục của Linh, đôi mắt cứ dáng chầm chầm vào máy tính
Píp .p.íp
[ Correct ]
[ Please chooses your files ]
Cạch cạch cạch
[ Sending your code please clicks and chooses number ]
Tay không ngừng gõ, cuối cùng Linh cũng đã xâm nhập vào đựơc hệ thống tích trữ thông tinh của KEY, giờ đây Linh sẽ tiếp tục làm gì đây
Quay trở lại với nó, .
Sau bữa tối, Phong đưa nó về, suốt con đường quen thuộc đó, đôi tay vẫn tay trong tay như ngày nào, chỉ khác ở chỗ , hôm nay nó không nói nhiều như mọi bữa nữa mà giữ nguyên vẻ im lặng trên khuôn mặt mình.
Hắn thấy hơi lạ, nên ngừng bước lại, liếu nó vào lòng mình
“ Có chuyện gì xảy ra sao, từ chiều tới giờ hình như anh không thấy em nói gì cả .”
Ngước lên nhìn hắn, đôi mắt nó như muốn nói
Đứng nhìn hắn một hồi lâu, nó mở miệng -
“ Em yêu anh nhiều lắm Phong à !”
Mỉm cười hiền nhìn Nghi, hắn ôm nhẹ nó vào người, vỗ vỗ lên trên phía lưng nó
“ Uhm .anh cũng yêu em rất nhiều ”
Lòng nó cứ ngóng mãi câu nói tiếp theo của hắn, nhưng nó lại chẳng nhận được lời đáp trả nào
Thế rồi cả hai lại tiếp tục trên con đường về nhà nó.
Vừa mới quay lưng định bước vào nhà thì bị cánh tay của hắn kéo lại , trao nó nụ hôn bất ngờ.
Tuy hơi ngạc nhiên , nhưng dần dần đôi mắt nó cũng khép lại.
Một lúc sau, hắn buôn nhẹ nó ra, nhìn nó với đôi mắt đầy sự nghiêm túc -
“ Em có yêu anh không”
Sao câu hỏi nghe thật quái thế, nhìn nét mặt của hắn, nó cũng khẳng định lại.-
“ Tất nhiên rồi ”
Hai tay nắm chặt vài đôi vai bé nhỏ của nó lại nhấn mạnh từng chữ .-
“ Vậy em chỉ việc tin tưởng vào anh, đừng dao động bởi bất cứ lời nào , bất cứ những gì em thấy , nghe được. Chỉ cần tin ở anh là đủ.”
Lời nó của hắn khiến lòng nó mềm nhũng ra, lao vào người Phong. Nó ôm chặt hắn lại. Dúi đầu vào ngực hắn giọng ương uớt -
“ Em tin anh, em tin bất cứ những gì anh nói, chỉ cần anh đừng giấu em chuyện gì nhé ”
Tim hắn chợt nhói đau, bây giờ Phong mới biết, tình yêu đáng sợ như thế nào. Nó có thể khiến cho ý chí của hắn bị lung lây không đứng vẫn nữa.
Thật sự hắn không thể mất nó được, không thể
Ôm trọn cơ thể bé nhỏ đó lại, tại sao nó lại mỏng manh như thế , cứ khiến hắn không tài nào buôn ra được, mỗi khi Nghi vượt ngòai tầm ngắm của hắn. Cứ như cơn điên đang cuốn cuộn trong người vậy.
Truyền hơi ấm cho nhau lâu thật lâu rồi nó cũng bước vô nhà, đứng trứơc cửa, hắn cứ nhìn mãi về phía xa xâm trong ngôi nhà đó mãi cho đến khi ánh đèn trên khuôn phòng kia bừng sáng, hắn mới chịu quay lưng mà về
Tại cột đèn to tướng kia
Núp trong kia, mà Tuyết lấy tay che miệng cười đểu ( bó chíu bà này ), chờ đến khi bóng Phong khuất, mới chịu mò vô nhà.
Vẫn như bữa trước, đến tận đêm Tuấn mới về nhà, nhưng lần này không giống lần trước nữa, vừa mới mở cửa, thì bỗng tên này giật mình khi thấy Phương ngồi chình ình trên chíếc ghế salon mà đèn cũng không thèm bật.
Nhìn nhỏ, ngồi cứ như người mất hồn ấy, chợt Tuấn thấy mình tệ quá, mấy ngày nay không dành thời gian cho nhỏ, buôn chiếc túi xuống, bước nhè nhẹ về phía nhỏ, ngồi thụp xuống, đưa tay vúôt má Phương -
“ Sao em không ngủ truớc, ngồi chờ anh làm gì, đã khuya thế này rồi ”-Đôi mắt nhìn Phương buồn thấy rõ.
Nhỏ chẳng nói gì, chỉ nhìn thôi, và mỉm cười.
Thấy thế Tuấn nói tiếp -
“ Anh xin lỗi, anh quá vô tâm, cho anh xin lỗi nhé .”
Lúc này thì nhỏ mới lên tiếng, tay áp vào bàn tay Tuấn đang muờn mượt trên má mình .giọng hơi run rẩy .-
“ Em chẳng biết làm gì cả ngòai việc ngồi chờ anh về ., em không hề trách móc anh vì sao lại về trễ, mà em giận bản thân mình chả giúp gì được cho anh em thật vô dụng ”
Gịot nước mắt từ từ rơi xuống, thấm qua cả bàn tay của tên này
Nghe nhỏ nói xong, lập tức, Tuấn níu người Phương nghiêng về phía lòng mình. Ôm chặt nhỏ lại, -
“ Ngốc ạ ! mỗi ngày được thấy nụ cười của em , anh vẫn có thể sống được mà không cần ăn đấy ”
Mặc dù lòng nhỏ đang rất buồn , nhưng nghe câu nói của Tuấn xong, chợt nhỏ bật cười lên khi mặt vẫn còn ươn ướt vì nước mắt
“ Hum .hum hum .thế thì ngày nào anh cũng ăn nụ cười thay cơm nhé, em thì không nhịn được như anh đâu ”
Tuấn nhìn Phương một hồi, đột nhiên cười đểu -
“ Quên mất, ngòai nụ cười , anh còn muốn ăn thêm một thứ nữa ”
Nhỏ ngây thơ, nghiêng đầu hỏi -
“ Hở ? thứ gì .”
“ Là em đấy”
Bất chợt nhất bỗng người nhỏ lên, bế đến giường và ấy ấy đó các bạn ạ .
Thấp thóang trong đêm, vang vọng tiếng cười rồn rạ của Phương và Tuấn
Hôm nay có vẻ là một ngày dài nhỉ !
Qua bữa sau
Mọi việc vẫn như ngày thường, cả bốn người đều cùng nhau đến lớp
Gần như suốt cả đêm không ngủ, nó cũng đưa ra được quyết định đúng vậy vì nó yêu hắn nên nó sẽ tin tưởng, tin vào con tim Phong.
Thế là nụ cười lại trở về với gương mặt xinh xắn ấy.
Cho đến chiều, khi tiết học đã kết thúc, hắn đưa nó về nhà
Trên đường về, cả hai đã dạo khắp phố, ăn những quán ăn vỉa hè, còn cùng nhau đi vào khu mua sắm nữa, ngắm hết thứ này đến thứ khác, vui vẻ biết bao .
Vừa bước đến gần cổng nhà nó thì chợt, cả nó và Phong đều giật mình bởi giọng nói -
“ Nghi !”
Nó xoay lại , thì thấy không ai khác chính là bà chị yêu quý của mình, mặt nó phút chốc đỏ ngượng lên vì lúc này đây, nó vẫn còn đang tay trong tay với hắn. Mà con mắt của Tuýêt cứ dáng dao dáo vào
“ Chị hai ”- giọng nói dở khóc dở cười trong tình cảnh này.
Thấy thôi thì hắn cũng nhận ra được đó là ai, gật nhẹ đầu một cái, tay vẫn cứ giữ khưng khưng lấy tay nó, chào Tuyết một cách lịch sự
“ Chào chị, tôi là Phong ”
( Sax x .lại nổi bệnh nhà vua )
Tuyết cũng cười hiền chào hắn lại -
“ Ồh chào thì ra cậu đây là người cướp đi giấc ngủ đêm qua của em tôi đấy àh ”
Nó trợn lòi con mắt lên , khi nghe Tuyết nói, Phong cũng ngạc nhiên, quay đầu nhìn nó .thắc mắc -
“ Không ngủ???”
Trời ạ, ! sao không có cái lỗ nào cho nó chui hết vậy, mặt càng lúc càng đỏ lên, đưa tay không bị Phong nắm dơ lên lóắc thóăc chối cãi -
“ Làm làm gì có chuyện đó ai nó, hôm qua em ngủ sớm lắm mà ”- Vừa dứt lời nói xong thì nó liền nhì cô chị bằng ánh mắt van xin
Như đọc được suy nghĩ của nó, và qua cả gương mặt trái hồng, Tuyết nhịn cười trong tiếng nói -
“ À mà quên mất tôi là Tuýết, chị của Nghi, rất vui được biết cậu”- đi đôi với lời nói, Tuyết chìa tay ra về phía trứơc.
Phong cũng bắt tay lại Chợt cô nói tiếp -
“ Hay là cậu vào nhà chơi một lát nhé ”
Vào thì cũng đuợc, thật chất hắn biết giờ này ông Khải làm gì có ở đây, nhưng vẫn còn cả đóng công việc ở công ty đang chờ hắn giải quyết nên đành để sau vậy .thế là Phong cười mỉm đáp.-
“ Cám ơn thành ý của chị, nhưng có lẽ hôm nay không được, lần sau nhất định sẽ không từ chối lời mời của chị ”
“ Cậu bận thì để sau vậy cám ơn đả đưa bé khờ này về nhé ”
Xấu hổ khi bị bà chị gọi là bé khờ mà còn gọi ngay trước mặt hắn nữa chứ, nó nhúng lên nhúng xuống, gương mặt cứ như đang trách móc Tuyết vậy
“ Chị đừng nói vậy, đây là chuyện nên làm mà ”
Rồi hắn cũng xoay lại nhìn nó , giọng vẫn ấm như ngày nào -
“ Thôi em vào với chị đi, mai anh sẽ đến đón ”
Thói quen đúng là đáng sợ, vì lúc nào mỗi khi tạm biệt nó, hắn đều hôn vào môi, nên hôm nay cũng không ngọai lê.
Bà Tuyết trố con mắt ra mà nhìn hai đứa trao nhao những cử chỉ ngọt ngào Dứt nụ hôn, lại một lần nữa Phong cuối chào Tuyết rồi bước đi.
Lúc này cô cứ như bị đóng băng rồi ấy còn nó thì cứ nhìn theo hắn, tay đưa lên vẫy vẫy, chào tạm biệt -
“ Anh về cẩn thật nhé ”
Khi hắn đã đi khuất dáng , thì nó mới nhận ra, Tuyết vẫn chư tan .lắc lư người cô chị mình, nó hỏi .-
“ Chị ! chị .! chị .sao vậy bị trật rút hà ” ( Sax x )
Hòang hồn, Tuyết giật mình lên, hai tay ghì chặt vai nó lại -
“ Mau mau mà thật tình khai báo, rút cuộc hai đứa đi tới đâu rồi ”
Cho vàng nó cũng không dám nói chứ ở đó mà thật với tình cười giả điên nhìn gương mặt ngố không tả của bà chị mình -
“ Thì giống như những gì chị vừa thấy đó .”
Nhanh như cắt, dứt lời nó phóng luôn vào nhà, tránh cho bà Tuyết đựơc nứơc lấn tới
Giật mình vì cô em biến mất tiêu, Tuýêt dí theo tra khảo .-
“ Này, có đứng lại không thì bảo không nói rõ thì chị sẽ cho em biết tay đấy con bé này .”
Căn nhà chốc chốc, van lên tiếng la in ỏi của hai cô chị em này
Tại công ty SPY.
Cộc cộc cộc
“ Vào đi”
Cạch
Linh bứơc vào , mừng thầm mà báo tin vui cho hắn
“ Gíam đốc, cổ phần của chúng ta bên KEY nay đã tăng vọt khá rõ có lẽ bứơc tiếp theo chúng ta nên ”
Linh chưa nói hết , hắn đã cắt ngang .-
“ Không, hủy hết mối nguồn thu lại. Cứ giữ nguyên con số ban đầu 7%, thế là quá đủ.”
Không thể tin vào tai mình nữa cái gì Phong vừa nói gì , chả lẽ chỉ vì cô gái đó mà ngay cả thù cũng vứt bỏ sao , Linh còn định nói cho hắn biết, cô đã xâm nhập được tài khỏan của KEY tại sao lại từ bỏ chứ tại sao .
Tức lên, Linh nói -
“ Gíam đốc .”
“ Tôi đã bảo hủy hết chúng đi”- Không thay đổi.
Nén cơn giận trong tim, người Linh run bần bật .
Mới đó Linh còn chấp nhận, mặc cho Phong có yêu nó thật đi nữa, nhưng nhất định anh sẽ không bao giờ từ bỏ í định báo thù của mình. Nhưng không, Linh đã lầm thật sự
Cố tỏ vẻ ra không còn chút phản đối nào nữa, Linh lặng lẽ chào Phong, rồi bứơc ra ngòai.
Sự tức giận trong người phụ nữ này đã thật sự tĩnh giấc.
Sau khi Linh đi, hắn tựa người vào ghế nhắm nghiềm đôi mắt lại
Vào bữa tối, khi vừa bị Linh nói kích xong, xém chút nữa là Phong đã đi die rồi, chính trong giây phút đó hắn mới nhận ra cái hắn sợ nhất không phải là trả thù không được, mà chính là cảm giác không bao giờ được thấy Nghi nữa. Hắn sợ sẽ mãi mãi không còn thấy nụ cười trên gương mặt thiên thần của nó và hắn sợ sẽ vĩnh viễn không còn nói được ba từ “ anh yêu em” với nó nữa.
Chấp nhận tất cả vậy, hắn không còn muốn đấu nữa vì hai chữ “tình yêu”.
Hôm nay đúng như lời mời đó.
Tuấn đưa Phương đến dùng bữa tối cùng Chi
Nhỏ đang hoay hoắc với bộ váy dài do chính tay Tuấn mua tặng, lòng cứ hồi hộp, lo không thể tả, tim đập mạnh vô cùng. Thấy cô vợ khờ của mình như thế, Tuấn xoa dịu con tim nhỏ -
“ Không cần căng thẳng thế đâu để anh ”- Nói dứt, tên này đưa tay lên khóa chiếc dây kéo lại giúp nhỏ.
Phương lấp bấp nói .-
“ Làm sao mà bình tĩnh được, nếu mất lòng người ta, nhỡ họ làm khó dễ anh thì sao ”
Ôm vào eo nhỏ từ phía sau, Tuấn hôn nồng lên cổ .-
“ Ngốc ạ, chỉ đơn giản là một bữa tối thôi mà. Đừng hồi hộp như thế.”
Mặc dù Tuấn đã nói vậy, nhưng người nhỏ cứ run cầm cập lên, chân không tài nào bứơc nỗi. Mềm nhũng cả ra.
Từ trong chiếc xe hơi bóng lóang , Tuấn dìu Phương bứơc ra, mới nhìn thôi đã thấy chóang rồi.
Nhà hàng này có phàỉ là nhà hàng thiệt không vậy trời sao cứ như cung điện thế.
Thật sự Tuấn cũng hơi ngỡ ngàng khi Chi đưa ra địa điểm này , nhưng người mời tất nhiên phải để họ quyết định chứ. Nên tên này cũng không tỏ ra phản bác gì cả.
Xoay qua nhìn khuôn mặt đang bắt đầu rơi giọt nước, Tuấn mỉm cười, lòn tay mình vào tay nhỏ, khẽ nói -
“ Đừng sợ, có anh bên cạnh . ”
Nói xong, cả hai bước vào cái nơi mà đựơc nhỏ cho là cung điện.
Từ xa, chợt Phương thấy, thấp thóang bóng dáng của một cô gái rất xinh đẹp. Nét đẹp đó càng trông tuyệt thế hơn khi cô khóac vào người bộ váy sang trọn, cả mảnh vải lông trắng mịn màn được khóac ngang qua bờ vai quyến rũ ấy.
Vừa thấy Tuấn suất hiện bên cạnh một cô gái, có lẽ đây chính là người mà tên này đã nhắc lần trước Chi lướt nhẹ nhàng về phía nhỏ, -
“ Hân hạnh được biết cô, tôi là Phói An Chi”
Bị bất ngờ chào hỏi, đâm ra Phương lúng túng -
“ Ờ ờ .Rất vui khi gặp cô, tôi tên Trịnh Vỹ Phương ” Chi nhìn nhỏ, nở nụ cười sang trọng, rồi ngước qua nhìn Tuấn , cười nói -
“ Chắc hẳn đây là cô gái mà anh đã kể cho tôi nghe lần trứơc, đúng không ”
Thái độ ung dung bình thản, do quá quen với không khí như thế này, Tuấn rất tự nhiên mà vòng tay ôm người Phương lại, cười xả giao nói -
“ Không sai ”
Sau màn chào hỏi, cả ba xùng nhau tiếng về bàn để gọi món
Khi Tuấn vừa cầm menu ra , đưa sang nhỏ thì Chi lên tiếng -
“ À, chật tôi quên mất, tôi đã giúp hai người gọi sẵn món ăn rồi, vì thường xuyên đến đây , nên tôi cũng biết kha khá những món được ưa chuộng. Hai người không cảm thấy phiền vì sự mạn phép của tôi chứ”.
Cách nói chuyện của dân thượng lưu đúng có khác, làm nhỏ chả biết nói gì ngòai cười và vâng cả .
Nghe Chi nói vậy, Tuấn đáp -
“ Không vấn đề gì, có người hướng dẫn càng tốt chứ sao ”
Tự dưng nổi hứng , Chi lại nói một số chuyện liên quan đến công việc, vốn là người rất quan tâm những tin tức cập nhật từ các tập đòan khác, nên Tuấn rất chăm chú ngồi nghe.
Nhỏ thì cứ ngồi thờ ra, dù họ đang nói ngôn ngữ của nhỏ, nhưng vẫn không tài nào hiểu được vấn đề cả
.Một hồi sau chợt Tuấn mớ để ý thấy vẻ buồn buồn trên nét mặt Phương, liền nói .-
“ Có lẽ chúng ta bàn công việc không đúng chỗ rồi, hôm nay đến đây là để thưởng thức món ăn mà ”- Cười ấm áp , quay sang nhìn nhỏ.
Thấy thế Chi liền -
‘ Thật xin lỗi tôi vô ý quá ”
Nhỏ liền dơ tay lên xua xua tỏ ý ngại, cười và -
“ Đừng nói vậy, tôi vẫn ổn mà ”
Sau một hồi rút cuộc người phục vụ cũng đã mang thức ăn đến .
Đặc lên trước mặt bàn của mỗi người là 7 cái nĩa và dao sếp hai bên sao đó là hai chiếc cốc, một cao một thấp rồi cuối cùng là dĩa đồ ăn.
Khi người phục vụ vừa sắp xếp xong xui mọi thứ .Chi cười nói -
“ Nào, thử đi, món bào ngư hầm cuộn lá XALY với rượu trắng ở đây là nổi tiếng nhất đấy ”
Phương cười, gật gật sau đó bắt đầu đưa tay chạm nĩa, nhưng lại không biết phải dùng cái nào cho đúng, cứ chừng chừ hết cái này rồi lại chuyển tay sang cái khác .
Thấy nhỏ bí thế, Tuấn liền vòng một tay ra sau lưng nhỏ, hai tay áp sát vào đôi tay Phương, rồi giúp nhẹ nhàng chỉ dẫn nhỏ từng chút một
Nếu nghĩ Chi ghen tức, các bạn lầm to , ngược lại trên gương mặt cô chợt hiện ra nụ cười bí hiểm
Suốt bữa tối không ích chuyện rắc rối xảy ra với Phương, nào là cách ăn, cách uống, còn thêm cách dùng khăn nữa. Nhỏ thấy ngộp quá , thở không nổi, dù Tuấn không hề có biểu hiện gì, cả Chi cũng vậy, nhưng phút chốc Phương cảm thấy khó hòa nhập với không khí này quá. Từ dáng ngồi , điệu bộ nói chuyện cả cách ăn uống nữa, Chi quá hòan hỏa đến nỗi nhỏ cảm thấy, Tuấn đi bên cạnh mình, không hợp chút nào
Có lẽ mãi mãi nhỏ cũng không thể thích nghi trong cuộc sống thượng lưu này, vì sao .đơn giản nhỏ chỉ là một đứa con gái bình dân, đơn điệu.
Sau khi kết thúc bữa tối, tất nhiên cả nhỏ và Tuấn đều chào Chi rồi mạnh ai nấy về. Ngồi trên xe gương mặt nhỏ cứ u sầu, trầm khúất, chòang tay mình qua vai nhỏ, kéo sát vế phía mình Tuấn dịu nói -
“ Anh hiểu được cảm giác của em, nhưng đừng nghĩ như thế, với anh, chỉ cần em luôn là Trịnh Vỹ Phương mà anh biết, chỉ cần nhiêu đó là đủ.”
Tuấn vừa dứt lời thì nhỏ dới tay sang ôm chầm vào người Tuấn lại Nở nụ cười hạnh phút, cảm giác khó thở trong tim nhỏ cũng dần dần tan biến đi.
Cũng trên một chiếc xe, chạy về hứơng khác .
“ Một cô gái Tầm Thường ”
Gịong nói lạnh đến sát người chợt vang lên
Lại thêm một ngày trôi qua nhỉ
Tiếp theo , sau khi đã hòan tòan lột xác, Linh sẽ làm gì .
Còn Long và Tuyết giữa “Nô Tài” và “Nhà Vua” .liệu có kịch để xem tiếp không đây ???
CHÁP 42
Thời Gian Đếm Ngược
( Phần 3 )
Bước đi một cách vô thức, mà không biết từ lúc nào đã đứng trứơc studio , nơi Long làm việc, Tuyết cứ đứng yên như vậy trước lối vào
Chợt từ đâu, vô tình người quản lí của Long cũng vừa tới. Thấy lạ , tại sao một cô gái xinh đẹp như vậy , không vào mà sao cứ đứng như trời trồng vậy hòai nhỉ Nghĩ thầm trong bụng, chắc có lẽ là dân mới vào nghề nên có cảm giác hồi hộp khi bước vô, Nghĩ thế cô quản lí liền tiếng đến sau lưng Tuyến, vỗ nhẹ lên vai cô
“ Cô là người mới vào nghề phải không ?”
Bất ngờ vì giọng nói phát ra rừ phía sau, Tuyết xoay người lại nhìn cô gái đó và rồi trã lời một cách rất tự nhiên -
“ Không phải”
Cứ tưởng sẽ đi tiếp chứ, ai ngờ lại hỏi nữa .-
“ Vậy cô muốn tìm ai à ”
“ Tìm người”- trả lời cọc lóc
Ặc , bó chịu, tất nhiên là tìm người rồi, chả lẽ tìm khỉ ., lòng nhiệt tình lẫn nhiều chuyện trong người cô quản lí của Long trổi dậy, -
“ Người đó tên gì, có lẽ tôi có thể giúp được cô ”
Từ nãy đến giờ sau khi nói hai chữ “không phải”, Tuyết đã xoay đầu lại, tiếp tục nhìn vào phía trong studio đó. Nghe cô gái phía sau nói, lập tức Tuyết quay đầu lại, đáp gọn hai chủ -
“ Nô Tài”
Mặc cô quản lí ngố ra thấy rõ .!
, thật sự sau khi nghe Tuýêt nói xong, cô như muốn cười sặc sụa cả ra nhưng thôi giúp rồi giúp cho chóc nở nụ cười tươi với Tuyết, rồi nói -
“ Thôi được rồi, cô chờ tôi một chút tôi sẽ vào tìm giúp cô .”
Tuýêt không trả lời , cứ như khúc gỗ, đứng nhìn cô quản lí đó bước vô trong
Phía trong Studio.
“ OK, mọi người chuẩn bị kĩ càng nhé, nữa tiếng sau bắt đầu chụp đấy ”
Tiếng von vỏng của thợ thiếp ảnh gia vang lên, tay cũng theo đó mà vỗ bộp bộp .
Long từ phía phòng thay đồ bước ra, tay cầm theo chai nước thấp thóang thấy Long, cô quản lí vội đi tới nói -
“ Xong ca này , hình như cậu có thêm một buổi tập bên AS đấy nhé ”
Long cầm chai nước lưng tựa vào tường trả lời lại -
“ Trời ạ ! Tai sao họ cứ khóai tổ chức các việc này vào một ngày thế, chị không giúp em đổi hẹn được à .”
Cô quản lí cũng thở dài .-
“ Biết là vậy, nhưng lịch cũng đã lên , ca cũng đã xếp, làm sao đổi đựơc ”
Nghĩ vẫn vơ một chúc chợt cô nhớ đến cô gái lúc nãy .-
“ À mà quên mất, lúc nãy bên ngòai chị gặp một cô gái xinh lắm đấy ”
Vốn không có hứng với phụ nữ ( thiệt hông ?), nên Long chỉ cười và nói cho qua .-
“ Vậy à ”
Cô chỉnh kiến mình lại rồi tiếp tục -
“ Quên mất , chị có hứa sẽ giúp cô gái đó kiếm một người .”
Thóang tò mò Long quay lại hỏi .-
“ Ai vậy chị ?”
Đưa tay lên mặt, gãi nhè nhẹ nói .-
“ Hình như tên là “ Nô Tài” gì đó ”
Phùppppppppppppppp
Long phun hết đóng nước trong họng mình ra .ho sặc sụa mặt xanh tím đi vì xém chết vì nghẹng cổ.
Thấy phản ứng của Long hơi lạ, cô quản lí liền nói .-
“ Ấy ấy uống cái kiểu gì không biết Hủm ? mà bộ em biết người đó hả ”
Trúng tim đen, Long bật chỏm dậy, chối phăn phắt -
“ Làm gì có, chỉ tại cái tên đó khiến em mắc cười thôi .”-( Khùng tự cười chính mình)
“ Ha ha .ha thật ra lúc cô gái ấy vừa nói xong, chị cũng xém không nhịp được mà cười ra đấy. Ai lại đi mang cái tên “Nô Tài” lên người ?? quái ghê chắc người cũng khờ khờ như cái tên đó em nhỉ”
- Dở khóc dở cười với cái kiểu nói chuyện của chị quản lí.
Nhưng đột nhiên nhớ ra cái gì đó Long vội lấy chiếc áo khóat đang vắc trên xào, phóng nhanh ra hướng cửa, không quên quay đầu lại -
“ Chị bảo họ chờ em thêm nữa tiếng nhé, em có việc quan trọng phải đi .”
Vừa dứt lời xong là Long đã bay vèo mất, không kịp để cô quản lí trả lời
Chỉ còn biết há hốc mồn mà dõi theo
Tuyết đứng mãi bên ngòai mà vẫn không ai ló dạng, chợt cô quay người lại, định bước đi thì
Bp.pp
Long từ phía trong ào ra, nắm chặt cổ tay Tuyết lại
Bị lực kéo bất ngờ ,mất đà, Tuýêt ngã người ra phía sau, đỗ trúng ngay vào lòng ngực cuả Long
Khuôn mặt không hề biến dạng, ngước đôi mắt vô cảm lên nhìn nói .-
“ Cuối cùng cũng chịu ra rồi à .”
Hai tay vẫn còn ôm chặc vùng bụng của cô, Long nói .-
“ Kiếm chi vậy ”
“ Vô Lễ ! Phải có nguyên nhân mới đựơc à .” ( Thua bà này !)
Chợt Long ấp úng -
“ Không phải ý này ”
Hình như anh định nói tiếp thì bị Tuyết ngắc câu .-
“ Xong chưa ??”
Mặt ngu ra hỏi .-
“ Hả, xong cái gì”
Bình thản .- “ Ôm đủ chưa”
Tới Lúc này thì Long mới giật thóang vì từ nãy đến giờ đôi tay anh vẫn cứ ôm chặt lấy người Tuyết, nghe thấy thế anh vội buôn tay liền
Thóat khỏi cái gọn đó Tuyết ngước cằm lên mà ( 1m7 nói chuyện với 1m85 không ngước cũng lạ) -
“ Tôi đói”- hai chữ ngắn gọn , nhưng đầy đủ ý nghĩa
Ngã ngữa với lời nói của cô, Long thấy chóang và biết thì ra cái bệnh ăn “Chùa” của hai đứa nó là do lây từ cô này sang .
Sực nhớ vẫn còn phải chụp ảnh .-
“ Nhưng bây giờ ”
Đốp mỏ trên tập hai -
“ Vậy thôi chào ”- Dứt lời, Tuýêt xoay người bỏ đi.
Chả hiểu nổi mình đang làm cái gì nữa, cái tay của Long đột nhiên đưa ra níu tay Tuyết lại -
“ Đừng đi, tôi đưa cô đi ăn vậy .”
Thế là rút cuộc trốn nữa tiếng biến thành trốn nguyên ngày mặc dù buổi tập với AS khá quan trọng , nhưng Long cũng không màng , trong đầu anh lúc này chỉ đơn giản nghĩ “để Tuyết đói là không đựơc”. ( Nô Tài trung thành có khác !)
Tại BLUS.
“ Được rồi , tôi cũng biết là như vậy các người cứ tiếp tục thăm dò RASE cho tôi, chỉ cần thấy dọ rớt ra miếng nào lập tức thu lại .”
“ ”
“ Vậy đi, chào”
Tuấn vừa kết thúc cuộc nói chuyện với phía AMI, họ vẫn tiếp tục thâm nhập, hợp tác cùng với RASE dưới sự lãnh đạo của Tuấn. Lời thế vì là cổ đông mạnh, hơn nữa số vốn không nhỏ, nên tất nhiên cố cổ phần trong tay Tuấn cũng khá cao.
Nhưng tên này không ngờ, cuộc nói chuyện của mình đã vô tình lọt vào tai Phói An Chi.
cô gõ nhẹ cữa cộc cộc cộc
“ Mời vào”
Cạch
Vừa ngứơc đầu lên thì nhìn thấy Chi, Tuấn hỏi .-
“ Hôm nay đâu có cuộc hợp, sau cô lại đến đây .”
“ Ý anh là tôi không được hoan nghênh à ”
Cười huê với câu nói ấy, Tuấn đứng dậy, tiếng ra phía ghế dành cho khách, tay ra hiệu, mời Chi ngồi -
“ Tôi nói vậy bao giờ, chỉ hơi ngạc nghiêng thôi.”
Chợt Chi móc trong chiếc túi sách hành hiệu của mình ra một tấm thiệp -
“ Hai ngày nữa, có buổi tiệc giao lưu giữa các cổ đông, đựơc tổ chức tại khách sạn HOSE đấy, tôi nghĩ anh nên đến đó dự . Rất có ít cho mối quan hệ với các đối tác.
Nhận lấy thiệp mới từ tay Chi, Tuấn nói .-
“ Cảm ơn cô, tôi sẽ đến dự”
Sau khi đưa cho Túân, lập tức cô đứng dậy, chào rồi bước ra về.
Tại Văn phòng SPY
Phong vẫn như mọi ngày, tranh thủ làm hết đóng việc chỉ để gặp Nghi. Hôm nay hắn quyết định sẽ nói ra hết mọi chuyện không giấu nó bất kì điều gì nữa.
Linh xin nghỉ phép hôm nay, nên tất nhiên lúc này chổ cô đang trú là ở nhà chứ đâu nữa
Cạch
tút tút tút
“ ”
“ Tôi đã chuyển con số 7 triệu USD vào tài khỏang KEY, đúng vậy, anh cứ giúp tôi tiến hành việc đó, khi nào xong tôi sẽ chuyển mật khẫu anh cần.”
“ ”
“ Người giữ là Lưu Thế Khải, .”
“ ”
“ Được rồi, tôi sẽ đợi.”
Cạch
“ Để xem các người sẽ còn hạnh phúc đến lúc nào !”
Cái kiểu cười man rợn bao quanh khắp căn phòng của Linh, Ngay lúc này dường như Linh đã hòan tòan mất kiểm sóat, cái cảm giác thua cuộc làm cô tức giận lên, đau ở chỗ Linh là một Hacker quá giỏi, nên rút cuộc không biết nó và hắn sẽ bị cô đối phó như thế nào đây
Sau đó vài ba tiếng, hắn đã hòang tất công việc, nhất phone gọi nó thì
[ Số máy quý khác hiện không liên lạc được ]
Tại sao nó không nghe máy ? rồi hắn lập tức gọi cho Phương
Tút Tút tút
“ Alô”
“ Phương ! Nghi có ở đó không ( nghĩa là trường đấy)”
“ Sáng thì có nhưng lúc ra chơi, sau khi nghe xong cú điện thọai thì nó phóng đi mất rồi, chả biết chuyện gì nữa .”
“ Vậy à, khi Nghi gọi thì nhắn lại giùm Phong nhé !”
“ Uhm đựơc rồi, Phương sẽ giúp Phong nói lại ”
“ ”
“ ”
Chợt cảm thấy hơi lo , Phong ngồi thẳng dậy, lôi áo khóac rồi đi tìm nó
Trước đó 2 tiếng
Nó ngồi học vẫn vơ đầu nghĩ
Đang nghĩ ngợi thì bỗng bị tiếng Phương làm tỉnh dậy .-
“ Này, mày sao vậy, đến giờ ra chơi rồi .”
Thế là nó đã hòang hồn lại, rồi hai đứa bắt đầu xuống canteen
Bàn cũng kiếm đựơc rồi, Thức ăn cũng mua luôn, giờ chỉ còn há miệng mà đốp thôi, nhưng không hiểu sao nó không tài nào nuốt nỗi.
Nhìn vẻ mặt u sầu của nó, nhỏ hỏi .-
“ Có chuyện gì vậy, lại gây với Phong à”
Không trả lời chỉ lắc đầu mà thôi.
“ Vậy với chị Tuyết hả”
Đầu vẫn tiếp tục lắc.
“ Bị bác Khải la àh”
Cũng không phải, đầu nó lại nhịp một cái nữa.
“ Vậy rút cuộc là chuyện gì, mày không mở miệng đựơc sao ” - Phương có phần quạo quọ.
Ngước đầu lên thôi không nhìn xuống mặt bàn nữa, nó nhìn thẳng vào mắt Phương rồi nói -
“ Mấy bữa trứơc, tao qua nhà Phong. Thì tình cờ thấy được ”
Đang nói dữa chừng đột nhiên ngừng lại, làm nhỏ đang thắc mắc, nay còn tò mò kinh khủng hơn, vội giục .-
“ Mày thấy cái gì .”
Thở dài một cái .-
“ Tao không chắc , nhưng trên những tờ giấy đó có viết tên Phong ”
“ Chỉ vậy mà mặt mày như đưa đám đó hả .”
Lắc thêm cái nữa nói -
“ Không, bên trên hàng chứ ấy có thêm dòng chữ “Chủ tịch SPY” ”
Vừa nghe nó nói xong, tim Phương như đứng lại người trờ nên đông cứng đi
Cái vẻ mặt rầu đời của nó, chốc chốc khiến cho Phương thấy đau lòng thật sự đếm lúc này nhỏ cũng không muốn giấu nó nữa nên
“ Thật ra ”
Píp píp píp
Tiếng reo của điện thọai nó cắt ngang lời nói của Phương.
Cạch
“ Alô, ai dậy ?”
“ Mình là Linh đây”
Khá bất ngờ khi nghe thấy giọng nói của Linh, nhưng sao Linh lại biết số điện thọai của nó nhỉ. Vội trả lời .
“ Hơ ! Là Linh à, tìm Nghi có gì không ”
“ À có một chúc việc liên quan đến Phong, mà thôi nếu Nghi đang bận thì đển khi khác vậy ”
Nghe đến chữ Phong thì lập tức .-
“ Không, không Nghi rãnh mà, Linh đang ở đâu vậy ”
“ ”
“ Được rồi mình tới liền đây ”
Vừa cúp máy , chưa kịp để Phương hỏi là ai thì nó đã nhanh miệng nói rồi phóng vèo đi .-
“ Mày giúp tao xin nghĩ hôm nay nhá .”
“ Nè, nè,,,,, cái con này, thiệt tình ”- bó tay với con bạn, nhỏ tiếp tục nâng muỗn lên và ăn .( Sax x )
“ Hủm, .mà Linh là ai trời, nghe lạ quá .”
Sau khi Long đưa Tuyết đi ăn no nê cái bụng, nghĩ mãi mà cũng chẳng biết phải đi đâu nữa cô để ý thấy từ nãy đến giờ anh cứ dẫn cô đi vòng vòng ngòai đường. Đi cái kiểu vô định hướng, nên đột nhiên Tuyết dừng lại.
Long cũng thóang bất ngờ , xoay lưng lại hỏi -
“ Sao vậy ?”
Lạnh lùng nói -
“ Nãy giờ rút cuộc ngươi đang dẫn ta đi dâu vậy ”
Gãy ỗ, Long thở dài một cái, rồi ngồi tựa lên cái lan can sắt bên vỉa hè -
“ Không biết .thấy đường còn thì đi thôi ”- ( Sax .x .)
Chợt Tuyết bước lại gần Long, nâng mặt anh lên, hỏi vô cảm -
“ Muốn nữa không.?”
Tim đứng lại, Long sốc với cái kiểu nói chuyện thản nhiên của Tuyết về việc lên giường như thế. Phút chốt anh nghiêm mặt lại -
“ Cái danh nghĩa đó quan trọng đến thế sao.?”
Tuyết không thèm trả lời câu hỏi của Long, mà cứ lập lại như ban nãy -
“ Muốn không ? ”
Phát bực với vẻ mặt thờ ơ, vô cảm của cô, Long giận lên, quát nói -
“ Thích thì cứ đi kiếm thằng khác, đừng đùa cợt với tôi như thế ”
Bỗng, cô thấy giật mình vì Long nặng lời như thế, đây cũng là lần đầu tiên anh mắng cô vì thường thì điều đó chỉ tòan xuất phát từ phía miệng cô mà thôi.
Nhưng, với cái tính quái đảng đó, và cái tính lì lợm có thừa Tuýêt chiều theo í Long vậy.
Lập tức, vừa thấy một người đàn ông bước thóang qua cô, liền đưa tay kéo lại mặt lạnh lùng, lên tiếng .-
“ Một đêm muốn không ?”
Cái người đàn ông đó, khá bất ngờ với lời đề nghị của Tuyết, nhìn lên nhìn xuống đúng là thân hình đầy đặng, ngon ra phếch, chợt ông cười đểu , dới tay qua eo cô thì
“ ĐỦ RỒI ĐẤY ”
BỐP
Long giựt ngược tay Tuyết lại, thóat ra khỏi cái bàn tay của người đàn ông đó ., sẵn tiện đấm một cái luôn rồi lôi cô đi một cách thô bạo
Tuyết không lên tiếng một câu nào, cứ để mặc cho Long lôi mình đi, bàn tay cô thấp thóat đã bầm tím đi vì cái siết tay quá chặt của anh.
Đến khách sạn, vừa bước vào đến phòng, Long đẩy Tuyết ngã lên mặt giường, lột áo mình nhanh như cắt, rồi cuối xuống, đè lên người cô hôn tới tấp.
Với sức mạnh của đàn ông, Long giựt bắn ra hết những chiếc cúc trên người Tuyết, tháo hết ra chỉ vỏn vẹn trong vòng chưa đầy 1 phút.
Môi không ngừng quấn lấy Tuyết, đưa thật sâu chiếc lưỡi mình vào, chạm vào lưỡi cô với tốc độ gấp gáp Tay lòn thẳng vào chiếc áo lót của cô, nắn bóp vùng ngực căn tròn ấy.
Dời xuống cổ, Long hôn mê miệt , cởi toan ra chiếc áo trên người Tuyết, ném chúng xuống giường , cả áo ngực cũng đi theo mà nối bước, đôi tay Long vuốt ve khắp người Tuyết . Hôn điên dại vào ngực cô, miệng không ngừng nút da nút đẩy thứ đó , bất chợt Long đẩy người Tuyết lên phía trên đầu giường. Bun khóa nút, lôi hẳn chiếc quần jean ra khỏi đôi chân nuột nà, láng mịm đó , tay lướt mườn mượt lên đùi Tuyết. Thọt bất ngờ vô phía bên dưới , khiến cơ thể Tuyết chợt giật thót lên vì cảm nhận được những ngón tay đó, đang ấn sâu vào cơ thể mình.
Một hồi sau
Cả hai không còn sự ngăn cách bởi lớp vải nào cả da thịt ma xát chạm vào nhau, tay Long dang chân Tuyết ra một khỏang rồi đưa vật ấy vào , đôi lúc gương mặt Tuyết nhăn lại vì sự chuyển động nhanh , gấp của anh, tiếng rên , hơi thở hổn hển phát ra từ miệng Tuyết. Long lại bất ngờ cuối xuống hôn vào má cô, rồi lấn dần xuống cái miệng xinh xắn, anh biết cô rất đau, nhưng bây giờ thì không thể dừng được nữa rồi
Lướt trên làn da mịn của đôi tay mỏng manh đó, từ từ, anh tay xen những ngón tay mình vào tay cô, siết thật chặc lại.
Sau đó lại tiếp tục đâm sâu vào bên trong người Tuýêt
Tay Long dời đôi chân của Tuyết lên phía hai vai mình, sao đó dè thân mình xuống, rồi tiếp tục di chuyển
Không khác những lần trước là mấy, cả hai chỉ trao cho nhau cơ thể của mình, cả tiếng thở - rên rỉ, nhưng không một tiếng nói nào thóat ra cả. Chỉ ôm sát nhau, và cũng chỉ để thỏa khát cơn dục vọng mà thôi.
Được một lúc, Long kéo thân Tuyết dậy, để cô ngồi lên người mình, phía bên trên và ( tự hiểu ! ).
Tại quán nước gần khu trường học của nó
Chạy như bay, nó ào ào, vô tiệm. Vừa phóng vào đã thấy Linh ngồi đó từ lâu
Bước tới ghế, hơi thở gấp vì mệt, nó cười hiền nhìn Linh -
“ Xin lỗi Linh, chắc chờ Nghi lâu lắm ”
Xua tay, -
“ Không Linh cũng vừa tới à .”
Rồi dần nó cũng nhớ ra vấn đề, liền hỏi
“ Mà Linh nói chuyện gì liên quan đến Phong vậy ”
Khuôn mặt cô, bỗng gục nhẹ xuống, cứ như đang buồn lắm, và cứ như rất khó nói ra vậy -
“ Mình cũng không biết có nên nói không nữa .”
Càng làm thế càng khiến nó muốn biết hơn
“ Rút cuộc làm gì vậy, Linh yên tâm, Nghi ổn mà .”
Ấp úng một hồi -
“ Thật thật ra Phong là một người rất có thế lực”
Tim nó bắt đầu đập mạnh .
“ R ồ.i sa.o n.ữ.a ”
“ Là chủ tịch của một Tập Đòan nổi tiếng .”
Nó vẫn chắm chú nghe từng cân từng câu từ miệng Linh nói ra
Ngưng một lúc rồi cô nói tiếp -
“ Nghi không bị sock chứ ”
Đúng là có thiệt, nhưng mà dù sao, nó cũng đã thấy những mảnh giấy đó trên bàn Phong, nên không đến nổi kinh hòang.
Chợt Linh nắm chặt bàn tay nó lại, gương mặt trở nên vô cùng lo lắng cho nó -
“ Thật sự mình xem Nghi không khác gì chị em ruột, nhưng mình càng không muốn tình cảm giữ Nghi Và Phong bị rạn nứt .”
Lòng bắt đầu trở nên lo lắng, nó mơ hồ với lời nói của Linh -
“ Nghi không hi.ể.u m.ấ.y ý c.ủa Linh ”
Hít sâu một hơi, rồi tự nhiên một giọt nước mắt trên tạch xuống bàn khi đã lăng dài trên má Linh .-
“ Phong tiếp cận Nghi thật ra là có mục đích .”
Chết cứng với câu nói đó, người nó từ từ run bần bật lên -
“ M.ụ.c đích ? ”
“ Vì trước kia tập đòan Key đã từng có dính líu đến cái chết của chủ tịch SPY, tức là cha Phong. Phong luôn cho rằng người gây ra không ai khác chính là Lưu Thế Khải , cha của Nghi đó ”- Lại thêm dòng nước mắt tuôn ra.
Như điến cả người, lúc này nó không tin vào tai mình nữa, mọi thứ dừơng như ù hết đi, tim đau thắc lại, nhưng gương mặt lại không hề có một giọt nước mắt. Vì giờ đây nó đã lạnh đi và vô hồn cả rồi .
Níu níu tay Nghi, Linh nói tiếp, -
“ Xin Nghi đừng hận Phong, đúng là lúc đầu Phong chỉ vì mục đích là trả thù nhưng thật chất Phong đã yêu Nghi rồi đấy, nên xin xin Nghi đừng hận Phong có đựơc không ”
Cả câu nói ấy, chĩ riêng hai chữ “ Trả thù ” là lọt vào tai nó, đôi mắt trở nên đỏ hoe
Cứ như người mất hồn, nó đứng phắc dậy, bước ra khỏi quán .mặc cho Linh níu gọi Nghi vừa đứng dậy, lấp tức Linh úp mặt xuống bàn khóc nửa nở
Sau khi nó đã ra khỏi đó thật sự, cô quẹt đi những dòng nước mắt, trên gương mặt lộ ra hẳng nụ cười nham hiểm .
Cứ bước đi trên con đường mà nó chả biết mình đang đi đâu nữa, từng bứơc từng bước một, càng lúc gương mặt nó càng trở nên vô cảm hơn, ánh mắt không còn sáng như thuở nào nữa nụ cười cũng tắt dần đi
Quay trở lại Phong, hắn chạy khắp nơi để kiếm nó nhưng vẫn không thấy, gọi biết bao nhiêu cuộc gọi đều bị chuyển sang hộp thư thọai.
Công viên
Khu mua sắm
Rạp chiếu phim
Cả bãi biển hắn cũng tìm rồi, không hề thấy bóng nó đâu
Khi từ biển trờ về, cũng là lúc trời đã sập tối
Chỉ còn một nơi là chưa kiếm, chính là nhà nó. Hắn nhanh chân tới nhà nó, lòng cứ như lửa đốt nhấn chuông
CẠCH
Dì người làm từ phía trong ra mở cửa .-
“ Cho hỏi Cậu tìm ai vậy .? ”
Thở gấp vì đã chạy suốt buổi chiều .Phong cố lấy lại nhịp thờ rồi nói -
“ Làm ơn cho hỏi, Nghi có ở nhà không ạ ”
“ Cô chủ vẫn chưa về, mà cậu tên gì, để tôi nhắn lại giùm.c ”
Chưa nghe dì người làm nói hết hắn đã nhanh chân, cuối chào rồi lại lao đi tìm tiếp
Mười lăm phút sau
Cạch Vừa thấy bóng , dì liền từ trong bếp chạy ra -
“ Cô chủ lúc nãy có người tìm cô đấy ạ .”
Không màn đến lời nói đó, nó đi cứ như người mất hồn rồi lên lầu vậy, khiến cho dì người làm cũng cảm thấy lạ theo.
Cạch
“ Ông chủ về rồi ạ, chắc hôm nay ông lại vầt vả nữa rồi đây ”
Ông Khải cười hiền đáp lại -
“ Không sao, bọn trẻ về hết chưa dì .”
“ Dạ chỉ có cô hai là mới vừa về thôi, còn cô cả thì vẫn chưa .”
“ Cái con bé Tuyết này, chắc lại ham vui đâu đó nữa rồi ”
Dì cười nói -
“ Tuổi trẻ thì phải vậy chứ , ông chù .”
Sau khi trò chuyện vài ba câu với dì người làm , ông Khải lê thân mệt mỏi, tiếng về phòng làm việc
Bịch
Ngã người xuống chiếc ghế, ông cố thở thật đều hôm nay cơn đau tim lại bộc phát, khiến ông yếu nay càng yếu hơn
Nhưng thay vào đó ông lại nhận được tin vui từ phía SPY, họ đã chính thức hổ trợ Key, nhưng điều kịên hóan vốn lấy cổ phần đã được xóa bỏ. Đáng lẽ lần này SPY sẽ chiếm thêm 6% cổ phần nữa, nhưng không hiểu sao , họ lại tình nguyện hùng vốn vào thay vì bỏ tiền ra mua nó. SPY chỉ nhận đúng 7% ban đầu , không hơn không kém
Đột nhiên ông cảm thấy, mình đã hơi quá, khi cho rằng Phong tiếp cận ông cũng chỉ vì muốn trả thù và nuốt trọn tập đòan KEY
Cơn đau vẫn còn khiến ông mệt thì bỗng
Rầm
Chuyện gì đã xảy ra
Chẳng lẽ Linh đã được tọai nguyện
CHÁP 43
Thời Gian Đếm Ngược
( Phần 4 )
Đang ngon giấc trong đôi tay của Long, chợt tiếng phone réo riết, khiến cho Tuyết phải cựa quậy người đi mà mò ra cái vật chết tiệt đã phá hỏng giấc ngủ của cô lúc này
Chợt, sự chuyển động của cô khiến Long cũng giật mình dậy theo tay anh vẫn còn ôm lấy cái thân nhỏ nhắn của Tuýêt, thấy cô khẽ nhút nhít, cứ nghĩ lại định bỏ đi mà không nói lời nào , nên anh níu lại, dìm xuống giường, hôn vào cổ .
“ Uhm .uhm .”- cơ thể lại nóng lên bởi bàn tay anh di chuyển trên khắp người cô. Nhưng Tuyết vẫn cố với tay lấy chiếc điện thọai, còn Long thì vẫn tiếp tục hành xử
Bật máy lên
“ Dì gọi con có chuyện gì vậy ?”
“ Cô chủ, chuyện lớn rồi ”
“ ”
“ CÁI GÌ ”
Tiếng la bất ngờ của cô khiến Long giật cả người , gương mặt chợt nghiêm túc đi nói -
“ Chuyện gì vậy ?”
Quay lại với Ngôi biệt thự cổng trắng
“ Cô chủ, làm ơn ngừng lại có đựơc không ”- Dì người làm run sợ đến xanh tái cả mặt , truớc những gì đang xảy ra
Càng lúc ông Khải càng mệt đi, .nhưng miệng vẫn cố nói -
“ Con nghe ta nói đã ”
“ TẠI SAO LẠI NHƯ VẬY ”
“ Cái chết của chủ tịch SPY có phải là ba làm không”
“ TẠI SAO NGƯỜI ĐÓ LÀ LÀ PA”
“ TẠI SAO PA LẠI LÀ KẺ GIẾT NGƯỜI ”
RẦM
“ EM CÂM NGAY ”
Bật tung cánh cửa ra phòng làm việc của ông Khải, khuôn mặt đằng đằng sát khí của Tuyết, cô tiếng lại gần Nghi và
CHÁT
Một bạc tay được gián thẳng vào khuôn mặt nó, đây cũng là lần đâu tiên Tuyết đánh đứa em gái mà mình thương yêu, bảo bọc nhất.
Kinh ngạc trứơc cái tác của chị, nhưng trong lòng nó lúc này không màn đến việc đó nữa, nó hét lên .-
“ CHỊ THÌ BIẾT GÌ CHỨ, EM MẤT TẤT CẢ RỒI TẤT CẢ EM CHỈ LÀ CON MỒI, CON MỒI TRONG CUỘC CHƠI NÀY ĐẤY CHỊ BIẾT KHÔNG TẠI SAO LẠI NHƯ VẬY TẠI SAO CHỨ NẾU KHÔNG VÌ PA ”
Tuyết giận đến run người -
“ KẺ NÀO ĐÃ NÓI THẾ, AI ĐÃ NÓI CHO EM BIẾT HẢ ”
Ôm gương mặt đã tấy đỏ lên vì cái tát quá mạnh, nó vẫn cố -
“ SAO ! Thì ra trong cái nhà này , người biết cuối cùng là em à”
“ CHUYỆN ĐÓ KHÔNG HỀ LIÊN QUAN ĐẾN BA, EM NGHE CHO RÕ ĐÂY, TUYỆT ĐỐI KHÔNG .”
Ngay lúc này , thật sự nó không bít phải tin vào lời nói bên phía nào nữa, nước mắt bắt đầu trào ra, nó lao đi mất chỉ trong tích tách -
“ EM KHÔNG MUỐN NGHE GÌ CẢ, KHÔNG KHÔNG TIN GÌ HẾT ”
Tuyết bất giác thấy cô em mình chạy, định đuổi theo thì bị đôi tay của Long ghì lại -
“ Bình tĩnh, lúc này dù có nói gì đi nữa , Nghi cũng không nuốt trôi đâu mau đưa bác Khải nhập viện, hình như cơn đau lại tái phát rồi ”
Nghe thấy lời nói của Long, Tuyết mới giật mình, quay lại , lao đến người pa gương mặt phút chốc trở nên đầy hỏang sợ -
“ PA, PA CỐ CHỊU ĐỰNG MỘT CHÚT, PA ĐỪNG NGẤT , ĐỪNG NGẤT PA ƠI .!”
Tuyết bang hòang khi thấy người ông Khải run lên bần bận vì cú giật của tim, nhanh như chớp Long nhấc cả người ông lên, đưa ra xe và chở đến bệnh viện .Tuyết cũng lật đật chạy theo sau với gương mặt bắt đầu ướt đi vì nước mắt.
Tại bệnh viện
Píp CẠCH
Vừa thấy bác sĩ bứơc ra, cô lập tức đứng dậy chạy đến níu lấy tay áo của ông bác sĩ đó -
“ SAO RỒI, BA TÔI KHÔNG SAO ĐÚNG KHÔNG BÁC SĨ .” “ Tạm thời ông đã qua được nguy hiểm , nhưng sức khỏe vẫn còn rất yếu, cần phải chuyển ngay vào phòng hồi sức đặc biệt. và lúc này đây, ông cần đựơc cách li riêng, tốt nhất mọi người nên đến thăm vào ngày mai, hôm nay thì không được .” –
Ông vừa nói dứt phía bên trong đã từ từ đẩy chiếc xe cán ra, nhìn thấy pa mình, Tuyết ùa nhanh lại, tay nắm chặt vào vai áo ông Khải -
“ BA .BA BA NHẤT ĐỊNH SẼ KHÔNG SAO, NHẤT ĐỊNH NHẤT ĐỊNH ”
Càng lúc bóng ông Khải càng xa, theo buớc đó là bác sĩ và y tá họ đưa ông đến phòng hồi sức .
Long cảm thấy tim như tan vỡ khi nhìn khuôn mặt đầm đìa nước mắt của cô, ôm chặt Tuyết vào mình, anh dỗ -
“ Nhất định bác sẽ không sao, sẽ khỏe lại nhanh thôi, đừng khóc .ngoan nào em đừng khóc nữa đừng như vậy .nín đi ”
Nức nở trong lòng ngực Long, Tuyết níu chặt lấy cánh tay anh, khiến cho nó rỉ máu vì vết bấu sâu từ móng tay của Tuyết.
Nhưng Long không hề tỏ ra đau đớn gì, với anh, nhìn thấy cô lúc này đây , tim anh còn đau hơn nữa
Mặc dù bác sĩ đã dặn sáng mai mới đựơc phép vào thăm nhưng, một mật, Tuyết cũng không chịu về, cứ ngồi lì ra phìa trứơc phòng ấy. Cuối cùng Long đành ở lại, do khóc quá nhiều nên cô thiếp đi lúc nào không biết.
Khẽ vuốt lên đôi mắt đỏ mọng, sưng lên vì nước mắt, chợt anh cảm thấy mình thật vô dụng, chẳng làm được gì cho cô hết. Vòng tay qua vai, đẩy nhẹ đầu Tuyết tựa lên vai mình
Một lúc sau Long nhất phone gọi
Tút Tút tút
“ Alô, anh hai hả ? ”- Phương vẫn như mọi hôm , ở trong căn phòng đó một mình, thế thì cũng đủ hiểu Tuấn vẫn chưa về rồi.
“ ”
Sau khi nghe Long nói xong, tim nhỏ đứng lại, tất tốc bay vào phòng thay đồ rồi chạy đi kiếm Nghi
Trong cái đêm tối thế này, rút cuộc nó có thể đi đâu , .ở đâu
Những nơi cần tìm, những nơi phải kiếm, Phương cũng đều đã ghé qua hết, nhưng vẫn không tài nào kiếm được nó. Chợt nhớ tới Phong, nhỏ liền nhấn phone lên gọi
Đằng kia đang đi, thì đằng nay cũng đang chạy, hắn vẫn không về nhà, cứ chạy khắp nơi tìm nó.
Tiếng điện thọai reo, cứ ngỡ là Nghi, hắn vội bắt -
“ Nghi là em phải không .? ”
“ Phong, Nghi mất tích rồi, vì . Phương đã kiếm hết những nơi nó thường tới , những vẫn không thấy đâu cả ”
Nghe như sét đánh vào tay Thật chết mất, đầu hắn lúc này cứ như muốn nổ tung cúp điện thọai, Phong tiếp tục chạy và kiếm trong màu đen của màn đêm buôn xuống .
.Chạy mãi chạy mãi, .càng ngày hắn càng mất phương hướng, không biết phải đi đâu để tìm nó nữa chợt trong tim cứ như mách bảo hắn , nó đang
Ngay tất tốc, Phong quay lại nơi ấy
ÀO ÀO ÀO
Biển cứ thi nhau vỗ ầm ập vào, cái lạnh thấu sương bao quanh lấy mặt biển, một cô gái vẫn ngồi đó , trong đêm. Không biết phải làm gì cả, chỉ ngước nhìn ra phía xa xa của hướng biển
Chạy như muốn đứt cả hơi ra nhưng cuối cùng, cuối cùng hắn cũng đã tìm được nó.
Bước từng bước một lại phía người con gái đó, hằn ngồi xuống đối diện, hai tay dần dần vương ra, kéo người nó lại, ôm sát vào -
Chợt nó khóc ào lên, nói trong nước mắt -
“ Hãy nói em biết đây không phải là sự thật, hãy cho em biết tình yêu giữa chúng ta tồn tại không phải vì hận thù đi, bây giờ em phải làm thế nào đây, hãy nói cho em biết em phải làm gì bây giờ hả anh hơ .hức .hức hức ”
Tay chân, cơ thể nó, cứng đơ đi vì lạnh cóng, chẳng phải nó đã ngồi yên như vậy trong suốt 1 tiếng đồng hồ sao. Dù cơ thể đã lạnh buốt đi, nhưng con tim nó vẫn không ngừng rỷ máu, không cách nào làm đóng băng những giọt máu đó lại.
Nó đau, Phong còn đau hơn, không lẽ đây là cái giá hắn phải trả sao.?
Tại sao mọi thứ không đổ lên người hắn, tại sao ông trời lại nhẫn tâm giáng mọi thứ lên người con gái này tai sao kẻ phải gánh lấy những thứ đó không phải là hắn chứ.
Nó vẫn cứ thế, khóc suốt trong vòng tay của Phong, cả hai không nói ra bất cứ câu gì nữa, chỉ biết ôm thật chặt lấy nhau thôi.
Tại một khu trọ gần với bãi biển
Bây giờ nó mới cảm nhận được cái rét bên trong người mình Phong nâng chén trà ấm lên, giúp nó uống
Suốt đêm hôm đó, hắn đã nói ra tất cả mọi chuyện, đúng vậy không sót một từ nào, tất cả. Nhưng điều mà hắn muốn nó phải khắc sâu trong tim, chính là tình cảm hắn đã dành cho nó, nếu mọi người nghĩ Nghi sẽ hận Phong, có đấy những không phải là tất cả vì giờ đây, mọi thứ dường như đã quá muộn, nó không tài nào quay đầu lại đựơc nữa, nó đã yêu người con trai này, .yêu sâu đậm mất rồi.
Phong cũng nói cho nó biết, ý định trả thù trong lòng hắn đã bị tình yêu của nó hủy đi lúc nào không hay biết.
Đêm nay không tài nào chợp mắt đựơc, nếu không có vòng đây của hắn bên cạnh
Sáng hôm sau
Dần dần, nó cũng bắt đầu tỉnh giất, mở nhẹ đôi mắt lên, thì thấy thật ấm, vì nó đang được hắn ôm trọn vào người. Phong tựa lưng vào tường vì nơi đây không có nệm, nên hắn dùng thân mình không khác gì cái gối, để nó nằm trọn bên trong, tựa lên cánh tay hắn mà ngủ
Khẽ đưa tay vuốt lên khuôn mặt đó, rồi nó lại tựa vào chốn cũ, Phong cũng chợt tĩnh giất , hắn vòng tay sát lại, nhẹ nhàng nói -
“ Em khỏe hơn rồi chứ ”
“ Uhm”- tiếng nói phát ra từ miệng nó rất bé , lại thêm phần yếu ớt đi thấy rõ.
Một lúc sau
Hắn tiếp tục nói -
“ Anh muốn đưa em đến một nơi”
Ngồi hẳng dậy, nhìn vào mắt hắn, đôi mắt như muốn hỏi .là đi đâu .
Tại đồi MANTU
Bước chầm chậm , từ xa xa một bia đá dần dần hiện ra trước mắt cả hai .Hắn vẫn nắm chặc bàn tay nó mà tiếng về phía ngọn đồi xanh đó
Lúc bia đá đã hiện rõ ra trước mắt nó, thì bấy giờ nó mới thấy được dòng chữ --
[ Thiên Anh Võ ( 1956 – 1989 ) ]
Thóang bất ngờ vì giờ đây, nó không biết nguyên nhân gì mà Phong lại dẫn nó đến nơi này.
Chợt Phong quỳ xuống -
“ Ba , thời khắc con đặc bước chân đến đây thì cũng là lúc giữa con và người con gái này không thể rời nhau được nữa .
Con xin ba , hãy chấp nhận chuyện này.
Nếu một ngày nào đó người con gái này khóc vì con , thì con sẽ không thể tha thứ cho bản thân mình nữa ”
Từng lời nói của hắn . đã khiến gương mặt Nghi dần rơi dòng nước mắt, trước mặt nó đây, hắn đang cầu xin sự tha thứ, hắn đang cần xin người cha đã khuất để được bên cạnh nó, hắn đang trúc bỏ cái danh của một người con chỉ để được nắm chặt lấy bàn tay này, của người đãng lẽ hắn nên căm mà thù hận.
“ Nếu một ngày nào đó , người con gái này bị tổn thương vì sự ngu mụi của con, thì con sẽ trừng phạt chính bản thân mình.
Trước mặt ba, trước mặt người con gái này, xin dùng cuộc đời của con như một cái kết cho mối thù đó.
Xin ba hãy tha thứ cho đứa con bất hiếu , xin hãy chấp nhận cho chúng con .”
Đôi mắt hắn cũng bắt đầu đỏ hoe, sau khi nói ra những lời ấy, thật sự lúc này đây, Phong mới cảm thấy được, con người dã tâm, độc ác, mưu kế trong hắn đang dần được trúc bỏ, hắn không thể tiếp tục được nữa, hắn không còn sức mạnh để chiến đấu .
Giờ đây, lòng hắn chỉ muốn bảo vệ nó, chỉ muốn khiến nó cười thật nhiều, chỉ muốn tay trong tay ,cùng nhau bước tiếp quãng đường còn lại
Phong xoay mặt sang, nhìn nó với đôi mắt đã nhào đi vì nứơc mắt, Nó cũng vậy, nhìn sâu vào mắt Phong
Đôi tay Phong đưa lên, áp vào mặt nó, gương mặt cố nén sự khổ đau của hắn, khiến con tim Nghi , chợt nhói lòng
Tay lau đi từng giọt, từng gịot nước mắt trên má Nghi hắn như nghẹn ngào mà nói -
“ Hãy tha thứ cho anh, tha thứ cho tất cả sự ngu ngốc của anh
Nghi .Anh yêu em”
Dần dần ,
Đôi tay ấy kéo nhẹ gương mặt nó lại, hắn hôn vào môi Nụ hôn như xóa đi những lỗi lầm hắn đã gây ra
Vài phút sau
“ Đừng rời khỏi anh, xin em ”
Không gian vốn đã rất lặng im rồi, nay còn tỉnh lặng hơn nữa cả hai trao nhau nụ hôn và cả dòng nước mắt.
Phong hành động như vậy, trứơc bia mộ ông Võ, cuối cùng hắn cũng chỉ muốn, ông thấy được .hắn đã không sai khi chọn con đường này
Sai khi đã đưa ra được quyết định, nó và Phong, cùng nhau ra về, lần này cả hai không về khu nhà trọ nữa, mà bước thẳng đến bệnh viện. Đã đến lúc nên đối mặt với sự thật
Cho dù có bị nhục mạ, chỉ trích, thậm chí là khinh rẽ đi nữa, nhất quyết hắn cũng không từ bỏ tình yêu này
Cho dù có phải quỳ đến hàng vạn giờ đi nữa, hắn cũng chấp nhận
Tại bệnh viện
“Ưhm hm ưhm ”, - Tuyết cựa quậy đầi, sau một giấc ngủ
Vừa thấy cô hé mi, Long liền nhanh chóng đở người Tuyết dậy -
“ Dậy rồi sao .”
Mắt chỉ mới mở trong tích tác, Tuyết lại rối lên, nói trong cơn hỏang -
“ BA SAO RỒI, BA ĐANG Ở ĐÂU ”
Thấy vậy, anh liền níu chặt người cô lại, cố làm cho chấn tĩnh -
“ Họ đang kiểm tra, lát sẽ ta sẽ được vào thăm, bình tĩnh .em bình tĩnh lại đi ”
Sau một lúc, cúôi cùng Tuyết cũng không còn sốc nữa .chợt cô nhớ đến Nghi, lòng lại lo tóan lên -
“ Đúng rồi, Nghi đâu tại sao không thấy nó, vẫn chưa kiếm được sao ”
Hai tay ghì chặt cổ áo Long, đôi mắt trở nên ướn ướt đi
Thật sự, từ tối hôm qua đến giờ , Long vẫn chưa nghe được tin tức gì từ Phương, lại không thể bỏ kiếm khi Tuyết đang trong tình trạng hỏan lọan này nên anh cũng không biết phải trả lời như thế nào nữa
Đợi mãi mà vẫn không nghe được câu trả lời của Long, càng lúc tim cô càng nhói hơn Trong lúc quá nóng giật, Tuyết đã lỡ tay đánh nó, đánh vào người em gái duy nhất của mình.
Người cô run bần bật, dơ bàn tay đã tát Nghi, Tuyết rơi nước mắt mà nói -
“ Làm sao đây, làm sao đây ”
Thây Tuyết cứ run mãi mà nhìn vào tay của mình, lòng anh đau đến thắc lại, kéo cô vào lòng, Long vuốt lên mái tóc đen, mềm đó -
“ Nhất định Nghi sẽ về, mọi chuyện sẽ qua thôi, em đừng như vậy, anh lo lắm ”
Bất giác cả hai nghe thấy tiếng -
“ CHỊ HAI ”
Giật thót lên, Tuyết xoay đầu ra khỏi lòng anh, cứ như không tin vào mắt mình, không đang gọi cô là ai Có phải em không lao đi nước mắt trên gương mặt mình
Nó cũng vậy, vừa mới thấy Tuýêt, tự dưng lại trào ra cả hai chạy ùa về phía nhau, ôm thật chặt -
Gịong nức nở, cô nói -
“ Chi xin lỗi, chị xin lỗi em chị đã sai khi làm thế ”
“ Là tại em cả chỉ vì không kiềm chế được, nên em đã nói những lời kh6ong nên nói đừng ghét em chi nhé đừng ghét em .hức hức ”
Dỗ dành lấy nhau, hắn từ phía bên kia, bước lại, thóang thấy Long, và anh cũng vậy. Mặc dù không biết nhau, nhưng lúc này cả hai cũng đều có cùng một ý nghĩ trong đầu có lẽ nên để cho hai người đó được ở riêng.
Thế là Phong và Long bước ra phía bên ngòai của bệnh viện
Đi từng bứơc, từng bứơc một trên bãi cỏ, trong phía sân của bệnh việc Long bắt chuyện trước -
“ Có phải cậu chính là con của Chủ Tịch SPY ?”
Dù hơi thoáng ngạc nhiên nhưng hiện tại, hắn không còn cảm thấy lo sợ vì phải che giấu thân phận nữa, nói một các rõ rang -
“ Đúng vậy.”
Đúc hai tay vào túi quần, anh vẫn ung dung hỏi -
“ Còn bây giờ .?”
Chợt Phong ngừng bước, xoay lại hướng Long .-
“ Anh cũng nhìn ra được sao ?”
“ Có lẽ ”- nhìn hắn, anh mỉm cười rồi nói tiếp .
“ Mặc dù có người thắng và cũng có người thua trong tình trường, nhưng tôi không nghĩ Nghi chỉ là người thắng trong chuyện này, .”
Nghe thấy thế, chợt hắn cũng cười -
“ Khó tin lắm phải không, chính tôi cũng không ngờ kết quả lại như vậy ”
Rồi cả hai lại tiếp tục nâng bước chân
“ Có phải người như tôi không hợp là người không ? ”- tuy hỏi , nhưng đôi mắt Phong vẫn hướng nhìn phía trước.
“ Có thể là như vậy nhưng bây giờ thì, cậu đang dần lấy lại được, cái gọi là con người đấy chứ ”
Cười hờ với câu trả ấy, hắn hít một hơi thật sâu -
“ Cũng đến lúc, nên trả lại những thứ vốn thuộc về đó, và phải bắt đầu chập nhận lấy sự tồn tại của nó thôi ”
Long ngừng bước lại, thấy thế hắn cũng xoay lại nhìn anh, chợt Long mỉm cười, một nụ cười tin tưởng -
“ Nếu để tôi thấy con bé rơi nước mắt lần nữa thì cậu sẽ không yên với tôi đâu .”
Không nói gì, chỉ mỉm cười thay cho lời đáp Long đưa bàn tay ra -
“ Long”
“ Phong”- hướng tay mình ra đóng nhận cái bắt tay ấy. Dường như con tim hắn bắt đầu dần hé mở mở ra một con đường mới, một cuộc sống thật sự.
Cả hai trò chuyện được một lúc thì
Hình như nhớ ra gì đó, anh bất ngờ hỏi -
“ Có một điều tôi cảm thấy hơi lạ, nếu không lầm , tôi nghĩ người đã nói ra chuyện ấy không phải là cậu, vậy thì kẻ đó là ai ?”
Bất giác, lúc này đây hắn mới để ý đến điều đó đúng vậy, bí mật này hắn chưa bao giờ hắn tiết lộ cho ai rả, ngọai trừ Tuấn. Nhưng hắn không bao giờ nghi ngờ tên đó cả chẳng lẽ
Vừa dứt mồi suy nghĩ trong đầu, lập tức, Phong lập tất -
“ Anh giúp tôi nhắn lại giùm Nghi, tôi cần giải quyết một số việc ”
Chỉ sau câu nói đó, thì hắn đã chạy ào, đàng xa chỉ còn nghe tiếng vọng -
“ Nếu có gì, thì cậu gọi cứ gọi cho anh ”
Long chỉ kịp thấy canh tay vẫy cao của hắn, rồi mất xác luôn. Anh quay trở vào trong bệnh viện
Trùng hợp , vừa bước đến cổng, Phương từ đâu bay ra, níu canh tay anh lại, gương mặt lo sốt vó lên, đôi mắt ươn ướt đỏ đi rất nhiều .chắc có lẽ nhỏ cũng đã khóc suốt đêm qua -
“ ANH HAI, TÌm ĐƯỢC NGHI CHƯA, NÓ Ở ĐÂU RỒI .ANH NÓI CHO EM BIẾT ĐI ”
Thấy nhỏ cứ cuống cuồng lên, Long nhẹ nhàng xoa đầu Phương nói -
“ Ngốc ! nín nào, Nghi đang bênh trong cùng Tuyết đấy ”
Anh vừa mới nói lên con số của phòng bệnh, thì nhỏ đã bay vèo mất tiêu Khi hòang hồn thì xung quanh chỉ còn gió với bụi
Đến lúc này, chợt Long mới nhận ra, là cô em gái mình không phải đi một mình, mà bên cạnh còn có thêm một chàng trai cao ráo nữa.
Thấy Long, Tuấn gật đầu chào một cách lịch sự
Mặc dù lòng bắt đầu nghi nghi nhưng anh cũng muốn xác định lại -
“ Đừng nói cậu là ”
Chưa đề anh lấp bấp xong, Tuấn đã nối tiếp -
“ Là một nữa ạ”
Hình như đôi lúc, những câu nói bất ngờ thường đẩy người ta vào thế ngu thì phải, chả hiểu sao lúc này, đầu Long nặng chịch, không tài nào hiểu được ý Tuấn.
Gặp tên này ăn nói cũng xổ sàng nữa .bồ thì bồ .không thì chồng là chồng .mắc cái giống gì “ Một nữa”, Long ngu đột xuất cũng dễ hiểu ha !.
Gương mặt ngu bỏ xứ của Long , làm Tuấn phải cười Phì và -
“ Anh hai, em là Tuấn , xin được chỉ giáo”- Cuối thấp đầu xuống, cứ như đang hành lễ với anh vậy.
Hồn đã bay về xác lại Long mới giật mình tỉnh giất trố con mắt ra mà nhìn tên này -
“ Cả hai quen nhau từ lúc nào ”
“ À, dạ ” “ Ở đâu ?”
“ À ”
“ Tại sao lại quen biết ?”
“ À ”
“ Có làm gì con bé chưa ?”
“ ”
Cứ như bị ma nhập, Long hỏi như điên, mỗi khi Tuấn định trả lời thì vừa mới “ à” một cái là anh đã nhảy vô họng mà đốp tiếp
Liên tục bị tấn công, nãy giờ chưa kịp nhã pháo, đã bị Long dội nước cho tắt phụt
Nên tên này chỉ còn cách im luôn, cho Long tác một lượt hết nước đi , rồi mới trả lời -
“ Xin anh hãy tin tưởng ở em, nhất định em sẽ đối xử tốt với Phương ạ.”
Thương em không đặc đúng chỗ rồi nhưng quả thực, Tuấn nhìn không tệ chúc nào, ngược lại thì đúng hơn.
.
Dứt ý nghĩ, lập tức Long đưa cái phone ra -
“ Làm thủ tục nhanh đi ”
Tới phiên tên àny dốc lại -
“ Hả ”
Thở dài một cái -
“ Số điện thọai đấy .”
, Nhanh như cắt, Tuấn nhận lấy rồi lưu số mình vào.
Mặc dù ngay lúc này đây, Long rất muốn tiếp tục tra khảo, nhưng bây giờ không phải lúc, nên anh xoay người rùi nói với Tuấn luôn -
“ Vào thôi ”
Quay trở lại với Phong, hắn cố nhất phone gọi Linh nhưng cô lại không nghe máy, chạy đến không ty cũng không gặp.
Sực nhớ đến nhà của Linh, nhưng từ đây đến đó nếu đi bộ thì ít nhất cũng gần 2 tiếng.
Nên hắn trở về nhà, lấy chìa khóa xe rồi phóng đi
20 Phút sau
Kính kong kíng kong
Nhấn chuông rồi đợi đợi rồi lại nhấn chuông
Gần 10 phút trôi qua mà vẫn không nghe thấy động tĩnh gì từ phía bên trong
Chờ lâu một hồi, Linh không hề xuất hiện
Cuối cùng Phong quyết định quay về nhà, để xem kĩ lại hồ sơ của Linh, xem ngòai nơi này, cô còn địa chỉ khác không
Cạch
Mở cổng , tiếng xe vào nhà, sau đó, Phong đi đến cửa, thì chợt giật người nhận ra
Phong đã thấy gì ?
Linh lúc này đang ở đâu ?
CHÁP 44
Thời Gian Đếm Ngược
( Phần 5 )
Không tài nào ngờ được, Linh đang ở đây, đang ngồi trên ghế salon nữa. Không thể được làm cách nào cô ta có thể vào đây -
Nghe tiếng bứơc chân, đóan được là ai, Linh lên tiếng -
“ Anh về rồi àh ”
Bước lại phía đó, Phong lạnh lung nói .-
“ Tại sao cô lại vào đây được còn nữa, có phải chính cô là người đã hẹn Nghi ra đúng không ? .”
Cười khỉnh , Linh ngước lên nhìn hắn, rồi nói -
“ Lại là nó, anh không còn gì khác để nói với em sao ”
“ Tôi đang hỏi, có phải cô đã làm thế không ? ”
Cái nóng giận trong lời nói của Phong làm Linh điên tiếc lên, chỉ vì nó mà hắn lại lớn tiếng với cô sao
“ SAO LẠI ĐỐI XỬ VỚI EM NHƯ VẬY, TẠI SAO LÚC NÀO ANH CŨNG ĐỀU NGHĨ CHO NÓ ”
“ Chẳng phải tôi đã nói rõ với cô rồi sao ”
“ ANH YÊU CẢ NGƯỜI ĐỨA MÀ CHA NÓ GIẾT CHA ANH À,”
Nghe Linh nói về Nghi như thế, hắn chịu không nổi, lớn tiếng với cô -
“ CÔ IM NGAY”
“ Hờ hờ anh nạc tôi sao, ”
Lau nước mắt trên mặt mình, Linh cố nói nhẹ lần nữa .-
“ Em đến đây chỉ muốn anh một lần nữa hãy suy nghĩ lại, hãy trở lại một Anh Phong mà em đã từng biết ”
Gương mặt không hề chuyển sắc, hắn vẫn lạnh lùng nói -
“ Chuyện cô gây ra cho Nghi, tôi không muốn bàn cãi nữa. Ngày mai cô không cần đến phải công ty ”
“ Anh yêu nó đến thế àh, anh đã yêu thật sự rồi sao tất cả những gì em đã làm cho anh, tất cả, tất cả đều không có ý nghĩa gì đối với anh sao .?
Nhấn mạnh lại từng câu-
“ Với cô, tôi không hề có chúc cảm giác nào, tình cảm không thể ép buộc!”
“ Không sao, không cần anh phải yêu em, chỉ cần bên cạnh em là đủ rồi ”- bất ngờ ôm chầm lấy người Phong.
Dùng hết sức, hắn đẩy Linh ra lại, khiến cô mất đà ngã xuống sofa -
“ Đừng tự hạ thấp giá trị của mình ”
Chợt Linh cười lớn thật lớn, khiến hắn cũng thóang giật mình
“ Thì ra, cuối cùng vẫn không thay đổi được thôi nhất định .nhất định anh sẽ phải hối hận ”
Nói xong, với tay lấy chiếc vỏ sách, Linh đứng dậy, bỏ ra ngòai
Phong cảm thấy trong người vẫn còn cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng trước hết phải xóa hết tư liệu trong máy tính đã, vì quyết định của hắn đã thay đổi nên, tất cả thông tin mật thu thập về nguồn vốn trục trặc của KEY , vốn đó là những bằng chứng có thể giúp hắn nắm cán KEY một cách dễ dàng, nhưng bây giờ không cần thiết nữa rồi.
Quay lại bệnh viện
Vừa thấy nó, Phương đã chạy ào tới, gương mặt vui, mừng đến ứa nước mắt ra .
Nó cũng vậy, đột nhiên sau đêm qua thôi, nó cứ ngỡ như đã không gặp nhỏ bạn một thời gian dài rối, nên cũng cạhy ào tới, dang hai tay ra cứ tưởng nhỏ sẽ ôm nó chứ AI DÈ !
Bốp
Phương phan nguyên cái túi trên tay mình vào đầu nó.
6 Con mắt kia và thêm 2 con mắt vừa lãnh đòn, trố lòi ra nhìn nhỏ Càng lúc nhỏ càng khóc dữ dội hơn. Khụy xuống, hai tay nắm chặt lấy cổ áo nó, kéo và lắc như điên vậy -
“ CÁI CON QUỶ, MÀY MÀY RÚT CUỘC LÀ MÀY ĐÃ BIẾN ĐI ĐÂU HẢ CÓ BIẾT TAO LO THẾ NÀO KHÔNG ”
Mặc dù nó lãnh một cú đau điếng thật, nhưng lại lại không cảm nhận được như thế, vòng tay ra sau lưng nhỏ, ôm lại nó cũng vừa mừng vừa đau mà nói .-
“ Tao xin lỗi , mày đừng giận tao mà, tội tao lắm Phương ơi tao biết tao sai rồi, mày đừng có như thế, tao sợ lắm ”
Nó rất vui vì gặp lại con bạn, nhưng càng sợ hơn với cái tính khủng long trong người nhỏ, vừa thú tội cũng vừa phòng thủ vì nó có cảm giác, thế nào con Phương cũng tặng cho nó quả thứ hai
Nhung nhỏ không nói lời nào cả, chỉ khóc mà ôm nó lại thôi ( hên ha Nghi !).
Ba người kia nhìn rồi cũng cười phì với cái tình trẻ con của hai đứa tụi nó
Lát sau bác sĩ vừa ra thì nó giật minh lên, cả Tuyết cũng vậy nữa ào ào bay tới mà hỏi
Ông bác sĩ mỉm cười một cai .tỏ ý bây giờ thì bọn nó có thể vô thăm được rồi.
Cạch
Đẩy nhẹ cửa vô, trước mắt nó, là người đàn ông mà nó kính trọng nhất, đang vẫn còn xanh xao, nằm im lì trên chiếc giường bệnh, những ống dây nhợ của bình nước biển, những máy trợ tim, những dây nối theo dõi nhịp tim nữa sao trên người ông lại gắn nhiều thứ như thế
Chợt nó bịch miệng mình lại, nước mắt chảy ra như suối Là do nó mà ra cả chính nó đã hại ông đến nổi phải nhập viện, người nó trở nên bủng rủng ra, bước chầm chậm đến phía người đàn ông đó.
Nghi ôm vào thân thể ông, mà gục đầu khóc, Cả Tuyết cũng vậy, nhưng là chị, có khóc cũng không thể khóc trứơc mặt nó được, tay không ngừng vỗ về lên cái lưng bé nhỏ đang run cầm cập của nó
“ Papa con không hỗng nữa, con không nói bậy nữa, papa đừng giận con, papa tỉnh lại đi hức hức .hức .
Đừng đùa với con như thế mà, papa mở mắt nhìn con đi, con không chọc giận papa nữa papa tĩnh dậy đi .dậy đi mà .hức hức .”
Nó lắc nhẹ tay ông Khải, nhưng lại không hề thấy biểu hiện nào trên mặt ông cả, ông vẫn cứ nhắm nghiềng đôi mắt lại .
“ Nghi, ngoan nào ba đã qua cơn nguy hiểm rồi, vài ngày nữa ba sẽ tỉnh thôi, ngoan nào đừng khóc ”
Vuốt lên mái tóc mượt của nó, nhìn đứa em bé bỏng của mình mà lòng cô đau thắc lại nhìn người cha đang nằm trên chiếc giường đó, Tuyết càng xót hơn, tim cô đau lắm chứ, cả thở cô cũng không thở nổi nữa, nhưng tuyệt đối, trứơc khi ông Khải tỉnh lại, cô vẫn phải chứng tỏ mình mạnh mẻ, vì sao vì vẫn còn đứa em ngốc đang khóc của mình đây.
Phương cũng ào về phía ông, nhìn thấy ông như vậy, nhỏ cũng không cầm được nước mắt, cứ thế mà cả ba người níu tay ông, người kề bên chiếc giường ấy, người ra sức dỗ dành Long và Tuấn cũng buồn đến không biết phải nói như thế nào nữa. Chỉ lặng thinh đứng nhìn họ có lẽ cách tốt nhất cứ để cho các cô ấy khóc cho thỏa, cho nhẹ cái lòng
Sau một lúc, Tuấn cũng đưa Phương về, nhưng trước đó đã được Long cho dính chưởng -
“ Đi đường cũng ra đường chính mà đi, nếu vòng đường hẻm , là mềm xương đấy .”
Thiệt tình, Tuấn chịu thua cái ông anh quái quái của nhỏ, đổ cả mồ hôi hột khi nghe Long nói vậy Dùng dằn một hồi , cuối cùng anh cũng buôn tha cho tên này, và để Tuấn về với nhỏ.
Tạm thời Tuyết cũng đã lấy lại bình tỉnh, hơn nữa nên để hai chị em họ nói chuyện với nhau, vì lúc này đây anh biết rõ, sớm muộn gì cô cũng sẽ kể cho nó nghe sự thật. Đúng vậy, thật ra Long cũng biết được chuỵện đó, vì mấy năm về trước, chính Tuyết, lúc đang ngẩn tò te với anh trên sân thượng của trường, cả hai uống gần chụp chai bia, nên , lúc vô thức cô đã kể ra cho Long biết mọi chuyện Chuyện đó cũng chẳng có gì nghiêm trọng hết, thật chất ông Khải không hề có lỗi gì, nhưng vào thời gian đó chính tờ báo đưa tin cái chết của ông Võ có liên quan đến ba của Tuyết, mặc dù đã được giải quyết rõ ràng , nhân dư luận vẫn tiếp tục đem ra bàn tán, vừa vào đến lớp cô lại bị những lời cay nghiệt, khinh khi. Nên hầu như , đã có khỏang ,một thời gian , đến lớp cô cũng không muốn vào, mà chụi lên cái sân thượng phía bên trường nam đó. Vì nơi ấy, vẫn có một người , luôn tin những gì cô nói. Một người có thể mang lại cảm giác bình yêu mỗi khi cô ngột thở trong đóng không khí kì thị này
Bên cạnh, những chuyện đã xảy ra hôm qua lẫn hôm nay, bất giác Long mới nhớ tới mình đã trốn từ hôm qua đến giờ, thế nào chị quản lí cũng sẽ xé xát anh ra làm trăm mãnh, rồi cái công ty đó cũng sẽ hét ầm trời lên. Nuốt nước bọt với những chuyện sắp xảty ra với mình, Long chào Tuyết và nó, sau đó anh đi thẳng về Studio luôn.
Cầu cho anh không bị phanh thay, xẻ thịt nam mô nam mô !
Tại một nơi nào đó
“ Như lời cô , chúng tôi đã cài số tài khỏang đó vày, bây giờ chỉ cần con Chíp nữa là xong , tất cả vật chứng đều đã được ghi lạnh trong hồ sơ lưu trữ
Đa số khỏang đó là số vốn của các cổ đông lơn ”
“ Vậy chỉ cần chờ con mồi bị tóm thôi sau ”
“ ”
“ Thôi được , khi nào xong tôi sẽ chuyển con Chíp đó ”
“ ”
“ ”
Cạch
Trên gương mặt Linh xuất hiện nụ cười đầy man rợ.
Trải qua vài tiếng để thu gọn và xoa nhẫn tư liệu đó rút cuộc Phong cũng chấm dứt được trò chơi này. Chợt tiếng chuông đện thọai reo
“ Alô”
“ Chủ tịch, tôi nhận được nguồn bào , phía bên sở điệu tra CCS đang tiếng hành điều tra vụ tham ô , thục két ngân sách torng Tập Đòan Key, và ”
Nghe như tin giật cả người hắn vậy, bất giác Phong đập bàn đứng dậy -
“ Cái gì, tại sao lại có chuệyn đó được ”
“ Theo như ý ngài , tôi đã gỡ hết thong tin trên mạng xuống, nhưng là vô tình phát hiện, đã có ai đó chuyển một số tài khỏang khủng lồ vào dữ liệu mật vụ của Chủ Tịch Lưu Thế Khải hơn nữa không hề có dấu hiệu cậy mật mã, ”
“ Tìm ngay nguồn gửi số tiền đó vào ngay cho tôi.”
Cúp máy, tất tốc, hắn với lấy chìa khóa xe và phóng vèo ngay đến sở làm việc
Vừa chạy mà hắn như lữa đốt, rút cuộc kẻ nào đã làm thế, làm sao hắn lại có thông tin mật về KEY được.
Hơn nữa lại có thể chuyển khỏang một cách dễ dàng, nghĩ một hồi lâu .thật chất bây giờ Phong không thể biết kẻ đó là người nào , nhưng điều hắn có thể khẳng định người gây ra vu này chính là bọn Hacker.
Đúng vậy chỉ có chúng mới đủ sức mã hóa các phần thông tin bảo mật của các tập đòan mà thôi.
Tốc độ nhấn ga càng lúc càng nhanh, vì thời gian đã gần cạn, nếu không kịp thì trong tích tách KEY có thể bại sản bởi tội thâm nhập số tài khỏang của các cổ đông, nhưng điều có thể sẽ tệ hơn nữa, chính là pháp luật can thiệp vào.
Phóng như bay vào phòng làm việc của mình Phong lục tung hết căn phong lên để tìm sắp hồ sơ trong đó có ghi chép lại tổng khỏang nguồn thu của các cổ đông phía bên KEY.
Đích thực, bọn Hacker có thể dễ dàng thậm nhập , nhưng chắc chắn chúng không thể biết được số liệu này nhưng tai sao mọi chuyện lại trùng hợp như thế .
Bất giác, hắn nhớ đến lời nói của Linh
!
“ ĐÚNG RỒI ! ” , Ngòai hắn ra, thì người đã từng xem số hồ sơ này không ai khác chính là Hạ San Linh.
Đứng phắc dậy, Phong lao đến nhà Linh mà không hề suy tính gì trứơc cả
Hiện giờ , Linh vẫn phải xử lí các canh cổng của thong tin bảo mật phía bên KEY, vô không khó, nhưng ra thì khá tốn thời gian.
Nếu khônglàm vậy, chắc chắn họ sẽ biết được có người đã xâm nhập vào. Nên Linh phải tạo lại tất cái trở về vẻ ban đầu Khi thực hiện điều đó xong, cũng chính là lúc con Chíp đó sẽ được gởi sang sở điều tra CCS.
Bỗng
ẦM ẦM ẦM
Linh giật thót người lên vì tiếng đập cửa phía bên ngòai -
“ Hạ San Linh, cô lập tức mở cửa ngay cho tôi ”
Biết chắc Linh có ở trong đó, hắn cố gắng tìm cách cậy mà mở cửa
Linh vừa quay ra nhìn thấp thóang lại quay sang chiếc laptop
Con số đóng cổng thông tin đang chạy ngay mứt 67% .
[ Closed ]
Píp píp píp
Vừa dứt cổng, Linh giựt con USB ra, nhét vào túi quần mình, sau đó, nhút nguyên cái laptop vào thùng nước. định vòng ra canh cửa sau thì
RẦM
Phong phá tung cái cửa, bước vào, Linh quay hóat lại nhìn , thì hắn đã ngay trước mắt cô. Biết có chạy cũng không thóat, đành -
“ Sao anh còn tới đây làm gì, tôi không có gì để nói ”
Nắm chặt vào cánh tay của Linh , Phong gằng giọng hỏi -
“ Có phải cô là người đã chuyển số tài khỏang đó vào thông tin mật của KEY không ”
Hất tay hắn ra, cô cười khỉnh -
“ Nhảm nhí, bằng chứng nào anh cho đó là do tôi.”
Nhìn sâu vào đôi mắt Linh, bắng ánh mắt, vô cùng lạnh lung, sắt thép, khiến cô cô phút chốc thấy lạnh cả sống người -
“ Dừng lại được rồi đấy, đừng đi quá xa nữa cô đã mất kiểm soát rồi ”
“ HA .HA HA tôi thật không hiểu anh đang nói gì cả ”
Im một chút rồi Linh nói tiếp -
“ Có lẽ, anh đã hơi phí sức rồi, tôi chẳng có gì để đưa cho anh hết .”
Dứt lời, Linh bỏ ra ngòai cửa, thì
Bp
“ Đưa điều kiện đi ?”
Bước chân chợt ngừng lại khi nghe Phong nói thế
“ Sao? ”
“ Cô muốn gì ? ”
Suy nghĩ một lát, Linh xoay lại nhìn Phong với nụ cười nham hiểm
“ Không cần gì cả, tôi chính muốn thấy KEY phải sụp đổ, chẳng phải đó vốn là mong muốn của anh sao.”
Càng lúc, hắn càng không thể hiểu nổi Linh nữa, một cô gái thong minh mà hắn từng biết, nay đã biến đổi nhanh đến không ngờ. Hình như tời nước này chỉ còn cách
“ Cô thích tôi đúng không.?”
Câu hỏi bất ngờ khiến Linh đứng tim lại, nhìn vào ánh mắt của Phong, mắt cô bắt đầu hơi đo đỏ
“ Gì chứ, anh đang hoang tưởng àh ”
Nắm chặc hai tay Linh lại ghì chặt Phong nói lại lần nữa -
“ Có phải không hủm ?”- Lời nói trở nên nhẹ nhàng.
Đột nhiên hơi ấm từ tay hắn khiến, Linh mất đi sự phòng vệ, không trả lời mà đôi mắt khép lại. Như đang chờ điều gì đó. Tay bên trái bắt đầu vịnh nhẹ vô eo Linh
Ngay tích tách, Phong rút nhanh cái sợi dây trong túi quần phía bên phải của cô
Qủa thật không sai, từ lúc bước vào, chiếc laptop trong nước, thêm vào đó, nền nhà vẫn còn sợi dây kết nối. Nên chắc chắn, Linh đã dùng USB ( con chíp ) để thâu tóm dữ liệu.
Nhanh như cắt, hắn rút được nó ra từ trong túi quần của Linh, vì sợi dây mắc vào con chip đó .hắn có thể nhìn thấy nó một cách rõ ràng .
Khi giật mình mở mắt thì Phong đã lấy mất rồi, hắn bay một mạch ra ngòai đi mất chỉ vỏn vẹn hai chữ -
“ Chào cô”
Cơn điên tiết khi đuổi không kịp hắn, đôi mắt Linh như tóe lửa, máu đã sôi gần ngàn độ Đúng là ngu mụi mà
Trong lúc này, tim Phong dường như nhịp đập đã ổn định, chạy giữa chừng, hắn ngờ đột ngột tại nơi nào đó. Mọi chuyện đã kết thúc.
Chỉ cảm thấy, không bít Linh còn giở trò gì nữa không. Đúng thật, ngay sau đó, cục sở điều tra CCS đã không còn động tĩnh gì cả, bởi vì Phong đã hủy con chip, và gởi bản tài liệu bị cướp của KEY, nên hiện tại, người họ điều tra không còn là Lưu Thế Khải, mà chính là kẻ đã cài và chuyển khỏang trong vụ này.
Sau khi Phong đã kịp ngăn đuợc âm mưu ấy của Linh, thì Phong quay lại bệnh viện với nó. Và cũng chính lúc ấy, nó đã mừng rơi nước mắt mà còn định kể lại mọi sự thật cho Phong. Nhưng đã bị Tuyết ngăn cản, vì khi cô nghe được mọi chuyện từ miệng nó, cô đã nghĩ, giờ đây mọi chuyện đã kết thúc, có lẽ ít ra hãy để những ấn tượng vốn có của hắn về cha mình. Trong chuyện này , không ai là nguời có lỗi cả, tất cả cũng chì vì quyền lực, tiền bạc mà gây nên. Dần dần nó cũng hiểu được ý của Tuyết. Nên bây giờ, với nó tuơng lại là tất cả. Hãy để cho quá khứ được ngủ sâu, thỏang lặng trong tiềm thức.
Hôm sau,
Đang định sang bệnh viện thăm bác Khải sẵn gặp nó và chị Tuyết thì
Píp píp píp
“ Alô”
“ Tôi là An Chi, tôi có chuyện muốn gặp cô”
15 phút sau
Cạch
“ Cái này cài này là ý gì ”
Trứơc mặt Phương là một chiếc vali ngập tiến, từ trứơc đến giờ, chưa bao giờ nhỏ thấy được số tiền lớn như thế, kinh ngạc, ngước lên nhìn An Chi
“ Tôi là người rất ghét nói vòng vo cầm lấy số tiền , đừng xuất hiện trứơc mặt Tuấn nữa ”
Đôi mắt Phương mở thật to, kinh hòang với những gì Chi đang nói, đôi tay nhỏ bắt đầu siết chặc lại
Chợt Chi nói tiếp -
“ Nếu không đủ tôi có thể cho cô gấp đôi chỗ này,”
Gương mặt tối sầm lại, tuy cuối, nhưng nhỏ vẫn -
“ Hình như cô đã hiểu lầm tôi không cần những thứ này, tôi yêu Tuấn chân thật”
Nghe nhỏ nói xong, đột nhiên Chi cười lớn -
“ HA .HA,,,,HA, cô không thấy xấu hổ sao, hạng người thấp kém như cô, mà vẫn đủ tự tin để mở miệng nói yêu à, nực cười.”
Con tim Phương đau nhói, khi nghe thấy thế, người bắt đầu giận run nhưng vẫn cố chịu đựng -
“ Những lời nói của cô, không thể khiến tôi thay đổi , đừng nghĩ tôi là hạng người vì tiền. Tuyệt đối tôi không rời khỏi Tuấn đâu.”
Nở nụ cười hiểm vắt chéo chân lên
“ Nếu tôi đóan không lầm, Tuấn đang đối đầu với chính cha của mình vì cô phải không ”
Điếng người đi
“ Tôi còn biết , Tuấn đang cố phá nát cái tập đòan đó, nhưng cô nên biết, sở dĩ gần đây, Tuấn không hề nghe động tĩnh gì từ phía RASE, là do tôi đã cho người chặn đường trứơc rồi . Như ý muốn của Tuấn, họ đang sống dở chết dở vì đã tôi thâu lại gần ¾ số cổ phần . ”
Nhìn gương mặt Phương, rồi Chi tiếp tục -
“ Có bao giờ cô nghĩ, mình đủ sức giúp anh ấy không, có bao giờ Tuấn gặp khó khăn mà cô có thể giúp hay chỉ ngồi ở nhà chờ anh ấy mang tiền và thức ăn về ”
Càng lúc lời nói của Chi càng khiến người Phương trở nên nóng rực, tay nhỏ siết chặt đến nổi cả móng cũng đâm sâu vào thịt, mà ứa máu ra.
Không dừng lại, Chi đánh vào tim nhỏ lần nữa -
“ Tôi không biết cô đã phát hiện hay chưa .ngay cả nơi cô đang ở, cũng là nơi thuộc về Tuấn đấy Cô không thấy lạ với số tiền rệt mọt đó mà đủ chi cho cái nơi cao cấp ấy à xem ra Tuấn đã bao cô từ A tới Z nhỉ ”
Nhò bàn hòan khi biết được sự thật này cái gì mọi thứ đều là do Tuấn sắp đặt trứơc rồi sao nhưng
Cương quyết nhìn thẳng vào mắt Chi-
“ Cho dù cô có nói thế nào đi chăng nữa, tôi cũng không rơi vào bẫy của cô đâu”
Dứt lời, nhỏ đứng dậy, đi khỏi chỗ đó.
“ Hừm ! để xem cô còn lì đến mứt nào !”
Đi ngẩn ngơ trên đường, đầu nhỏ lúc này đầy ấy những câu mà Chi đã nói nhỏ không thể tin được, nhưng trong tim vẫn còn một chúc hi vọng
Lập tức Phương trở về nhà
Phong đang trên đường đến công ty thì
Pip .píp píp
[ Chúng ta có thể gặp nhau một lần không.
Nếu anh đồng ý hãy đến ]
Đọc xong tin nhắn, suy nghĩ một hồi, không đến thì không tài nào biết được chuyện gì sẽ xảy ra nữa đây nên cuối cùng Phong vòng xe lại, phóng thẳng đến chỗ đó
Nhưng thật chất, hắn không biết rằng đây là một cái bẫy .
Chạy gần đến ngọn đồi trên đèo thì thấy từ xa, không một ai đứng ngay phía đọan đất đá trống đó cả.
Ngừng lại, bước xuống xe, Phong tiếng về hướng đó. Nhìn xung quanh, thấy chẳng một tiếng động ,
.XOạt giật mình xoay người lại thì
Phập